THƠ VÀ NGƯỜI

Nhà thơ Đoàn Xuân Hòa

NGUYỄN TRỌNG TẠO

“Văn học là nhân học” hay “Văn là người” từ lâu đã thành câu nói cửa miệng. Nhưng ngẫm cho cùng, văn thơ chỉ là một phần của người, phần hồn, phần tinh túy của tâm hồn. Tất nhiên có thơ hay và thơ không hay, cái đó lại còn thuộc tài năng của mỗi người.

Đọc thơ Đoàn Xuân Hòa thấy anh là một người cả nghĩ. Anh lo lắng cho hạnh phúc, lo lắng cho xã hội và dành nhiều thương cảm cho những số phận nhọc nhằn, thua thiệt. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại 03.Chuyện làng văn, 05.Phê bình-lý luận | Thẻ , | Để lại phản hồi

“MÙA ĐÔNG” – BÀI THƠ HAY CỦA LÂM THỊ HỒNG TÚ

Lâm Thị Hồng Tú

LÊ QUANG VINH

11 giờ 30’ – ngày 9/11/2016, tôi bất chợt đọc được bài thơ “MÙA ĐÔNG” của Bác sĩ Lâm Thị Hồng Tú (trên FB “Lam Thi Tu”).
Như mọi lần đọc “thơ FB”, có lẽ ai cũng thế, chỉ lướt qua rất nhanh; nhưng những con chữ trong bài thơ này dường như có “ma lực” (duyên thơ?), níu lòng tôi lại để rồi phấn chấn theo 20 dòng thơ rất giàu cảm xúc, từ câu đầu đến câu cuối.

MÙA ĐÔNG

Lâm Thị Hồng Tú
Tiếp tục đọc

Đăng tải tại 05.Phê bình-lý luận | Thẻ , | Để lại phản hồi

3 TẢN VĂN CỦA ĐẬU THỊ THƯƠNG

Đậu Thị Thương

Đậu Thị Thương

NTT: Ngày nay, thể loại tản văn khá phát triển. Nó thường ngắn, nên người viết thường tập trung vào ý chính, đồng thời trau dồi chữ nghĩa. Nhờ thế mà người đọc tản văn cũng ngày càng nhiều. Đậu Thị Thương vừa làm thơ vừa viết tản văn, nên tản văn của chị thường tinh tế và giàu chất thơ. Dưới đây là 3 tản văn của chị:

ĐẬU THỊ THƯƠNG

CÁCH THƯƠNG
Tiếp tục đọc

Đăng tải tại 07.Văn | Thẻ | Để lại phản hồi

ÔNG DOANH NGHIỆP ĐI DẠY KỸ NĂNG MỀM

TS Phan Quốc Việt

NTT: Trưa, TS Phan Quốc Việt gọi điện mời ghé qua Trung tâm Tâm Việt (Tâm Việt Group) của ông ở 347 Đội Cấn. Tôi đến nơi thì đã 11h20. Việt đưa tôi leo bộ lên tầng năm, một ngôi nhà cũ kỹ của Trung ương Đoàn. Nhưng khi vừa lên tầng 5 đã thấy rất nhiều em học trò thuộc diện tự kỷ, khuyết tật rất vui vẻ lễ phép ùa ra “cháu chào ông ạ”. Rồi chúng tôi vào lớp cùng các em. Khôi Nguyên, một học trò giỏi biểu diễn bài “làm xiếc trên xe 1 bánh” và “tung bóng trên bập bênh 3 con lăn”. Tôi không ngờ một em bé tự kỷ lại có thể trở thành một diễn viên tài giỏi đến thế, có thể ghi vào sách kỷ lục, vì nghe nói em còn giỏi hơn cả thầy dạy xiếc cho em. Rồi các em xin chụp ảnh kỷ niệm. Từng em một, rồi cả lớp… Điều đó làm tôi rất vui, và khâm phục nữa, nhất là đối với người sáng lập ra Trung tâm này – TS Phan Quốc Việt…

Xin gới thiệu cùng bạn bài báo của Phan Quỳnh Anh viết về nhân vật yêu quí này: Tiếp tục đọc

Đăng tải tại 04.Sự kiện và đối thoại, 16.Bài báo | Thẻ , | Để lại phản hồi

HỌA SĨ PHƯƠNG BÌNH VỚI “THẾ GIỚI ĐÀN BÀ”

JENNIFER HẠNH

Họa sĩ Phương Bình

Tôi bị lạc vào một thế giới kỳ ảo và say đắm khi bước vào phòng tranh “Đàn bà” của họa sĩ Phương Bình ở Sài Gòn hồi năm ngoái. Sau giây phút gặp gỡ rất nhanh tại phòng tranh tôi càng thấy sự ám ảnh qua đôi mắt ấy. Đúng là vậy, sau đó tôi bắt gặp chị trên Facebook với dòng chữ ghi sau nụ cười rạng rỡ rằng: “Cười một chiếc vì không có gì là mãi mãi…”. Tôi thoáng giật mình.

1-“Cuộc đời thật ngắn ngủi”

Đó là một triết lý nhân sinh đã được ghi trong nhiều câu chuyện về những số phận đắng cay. Nó như một sự nhận biết qua bao nỗi truân chuyên của một đời người. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại 03.Chuyện làng văn, 08.Mỹ thuật | Thẻ , | Để lại phản hồi

ĐĂNG LẠI BÀI BỊ MẤT: CHIỀU RƠI

Diêm Điền trong chiều vàng

NGUYỄN TRỌNG TẠO: Chiều sau lụt, Phạm Ngọc Ngoạn đón tôi đi Thái Thụy Thái Bình. Đi đường Hải Dương rẽ qua Quý Cao về Diêm Điền. Cầu phao Hồng Quỳnh thay cho con phà xưa qua dòng sông Hóa. Nhìn chiều rơi vàng trên đồng quê Ngoạn bỗng nói là nhớ bài thơ Chiều rơi của tôi. Anh đọc lên và bình. Giám đốc bỗng nổi hứng bình thơ. Tôi chơi với anh đã lâu nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy anh bình thơ mà lại bình thơ tôi. Anh bảo bài thơ này anh chỉ đọc một lần rồi thuộc luôn. Giờ mới cảm thấy đúng là chiều đang rơi và anh nhớ mỗi lần uống rượu tôi rất ít ăn và chỉ nói cười với bè bạn. “Rượu ngon nhắm với nói cười”… Và anh bảo tuy câu thơ tếu thế nhưng đọc toàn bài thì buồn hình như buồn quá mà tếu vậy. Đồng quê của tuổi thơ đã làm anh lây buồn sang bài thơ của tôi…. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại 03.Chuyện làng văn, 06.Thơ | Thẻ , | Để lại phản hồi

THƠ: KÝ SỰ NHẬT BẢN

NGUYỄN TRỌNG TẠO

KÝ SỰ NHẬT BẢN

Tác giả trước Tháp Tokyo, 4.2017

Tiếp tục đọc

Đăng tải tại 06.Thơ | Thẻ , | Để lại phản hồi