NGƯỜI QUÊ TUI: NỮ SĨ, NGHỊ SĨ THANH HƯƠNG

Nữ sĩ, Nghị sĩ Thanh Hương

(NỮ NHÀ VĂN, NHÀ VIẾT KỊCH, NHÀ CHÍNH KHÁCH THANH HƯƠNG)

NGUYỄN TRỌNG TẠO

  1. LÀNG QUÊ

Chị Đặng Thị Thanh Hương – nhà văn, nhà viết kịch Thanh Hương sinh năm 1939 tại làng Đông Phái, xã Diễn Hoa, huyện Diên Châu, tình Nghệ An. Chị là người cùng xã với tôi. Trong xã, tôi là lứa đàn em của chị. Chị hơn tôi gần chục tuổi. Làng chị cách làng tôi một cánh đồng, có đường tàu hỏa chạy ngang qua, nhưng con kênh Nông Giang thì chảy qua làng chị, vắt qua làng tôi rồi đổ xuống cánh đồng sau làng. Cả xã làm nghề nông, nhưng mỗi làng đều có nghề thủ công khá điển hình. Làng tôi có nghề đan bị cói. Làng chị có nghề cán bông xe sợi vải. Làng Phượng Lịch có nghề dệt vải… Ở đây từ xưa đã có câu thành ngữ dân gian rất ấn tượng ca ngợi trai gái vùng quê: “Trai Đông Phái gái Phượng Lịch”. Trai Đông Phái nổi tiếng thanh lịch, tài ba, gái Phượng lịch nổi tiếng giỏi giang, xinh đẹp. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại 03.Chuyện làng văn, 05.Phê bình-lý luận | Thẻ , , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

BÀI THƠ MỚI NHẤT CỦA DU TỬ LÊ

Thi sĩ Du Tử Lê và Nguyễn Trọng Tạo

NGUYỄN TRỌNG TẠO: Tôi may mắn đọc được nhiều nhà thơ Sài Gòn trước 1975, và sau đó, khi một số người đã phải di tản ra nước ngoài. Cảm giác đầu tiên là các nhà thơ đều hiền lành và thiện tâm. Dù họ có cá tính đến mấy, có phá cách đến mấy, có lập dị đến mấy… thì họ vẫn sống rất tình cảm, nội tâm và nhân văn. Có lẽ đó cũng là bản chất chung của các nhà thơ. Thỉnh thoảng tôi vẫn gặp họ ở trong nước, hoặc về thăm quê nhà, hoặc những chuyến tôi đi nước ngoài.

Tiếp tục đọc

Đăng tải tại 03.Chuyện làng văn, 06.Thơ, 12.Tư liệu | Thẻ , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

TRẦN KHÁNH – MỘT CUỘC ĐỜI NGOÀI CA HÁT…

Nghệ sĩ Trần Khánh

XUÂN ĐÀI

Cuối năm 1972, Trần Khánh được trường đại học mỏ địa chất mời lên hát cho thầy cô giáo và sinh viên nghe. Anh kéo tôi đi cùng để làm MC bất đắt dĩ cho anh. Dọc đường tôi hỏi Trần Khánh, theo như tôi biết ông tham gia cách mạng từ thuở lên mười, theo đoàn quân Nam tiến vào năm mười sáu tuổi, đã từng hoạt động bí mật trong nội thành Hải Phòng, Hà Nội, hát hay như thế mà đến tận bây giờ vẫn chưa được vào biên chế nhà nước là sao? Trần Khánh cười, chuyện dài lắm, lúc nào thong thả, tao kể cho nghe. Tao biết, báo văn hóa của Cao Nhị đặt bài mày viết về tao. Tôi hỏi lại, sao biết? Hôm nọ đứng uống bia ở “chuồng cọp”, Trang Nghị báo Văn Nghệ nói với tao, lại còn mách Cao Nhị ứng trước cho mày hai mươi đồng.

Đăng tải tại 03.Chuyện làng văn, 16.Bài báo | Thẻ , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

VÌ SAO NĂM 2005 TÔI THÔI LÀM BÁO THƠ

Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo và Báo Thơ, Xuân 2014

NTT: Tôi được mời làm báo Thơ của Hội Nhà văn từ đầu 2003, nhân sự kiện ra đời Ngày Thơ Việt Nam. Thực ra thì từ năm 1994 tôi đã đề nghị Hội nên ra báo Thơ, và năm 1997 tôi đã cùng nhà thơ Hữu Thỉnh (Phó Tổng thư ký thường trực Hội kiêm TBT báo Văn Nghệ) tổ chức cuộc họp bàn chuyện ra báo. Ra một tờ báo Thơ ở một “Nước Thơ” (chữ của Ngô Thì Nhậm) mà khó thế đấy. Và mãi đến 2003 báo thơ mới chính thức ra đời gồm 24 trang với nhiều chục chuyên mục hấp dẫn. Nhưng chỉ sau 2 năm, khi mà báo Thơ đang thời kỳ “rực rỡ” nhất thì tôi cực chẳng đã, phải rời bỏ nó. Hôm nay tình cờ lướt tìm kiếm trên google gặp bài tôi trả lời phỏng vấn của báo Thể Thao & Văn Hoá (25/2/2005), đọc lại “hơi bị” xúc động. Xúc động bởi vì thời ấy báo Thơ đang in “công khai” 24 trang với số lượng 15.000 bản, còn sau đó nó đã trở thành một tờ tạp chí Thơ “bí mật” không mấy ai nhìn thấy. Tôi post lại bài này lên đây, hy vọng đâu đó có thể làm một tờ báo Thơ mới cho toàn dân đọc. Dưới đây là bài trả lời PV báo Thể Thao & Văn Hoá do nhà báo Đoàn Ngọc Thu thực hiện.
Tiếp tục đọc

Đăng tải tại 02.Diễn đàn, 03.Chuyện làng văn, 04.Sự kiện và đối thoại | Thẻ , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

TẢN MẠN HOA VÀ RƯỢU

Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo

NGUYỄN TRỌNG TẠO

  1. HOA

Không rõ từ bao giờ, người ta đã ví đời Hoa với đời Người, đặc biệt là với Người đẹp. Mỹ nhân như hoa cách vân đoan. (Người đẹp như hoa cách tầng mây), Vân tưởng y thường, hoa tưởng dung (Ngỡ mây là xiêm áo, ngỡ hoa là dung nhan)… Lý Bạch đã nhiều lần thảng thốt ngỡ người đẹp là hoa, ngỡ hoa là người đẹp. Lưu Tích Vũ uống rượu bên hoa lại “Chỉ e hoa nói nên lời: Em không phải nở cho người già nua” (Đãn sầu hoa hữu ngữ – Bất vị lão nhân khai) v.v… Đấy là rung cảm của người thơ về hoa. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại 02.Diễn đàn, 07.Văn, 16.Bài báo | Thẻ | 3 phản hồi

TRIẾT LUẬN TRẦN NINH HỒ TRONG “NHỮNG DẤU ẤN CHƯA QUA”

Gia đình nhà thơ Trần Ninh Hồ (bên trái), gia đình họa sỹ Ba Tỉnh và tranh chân dung nhà thơ TNH

Gia đình nhà thơ Trần Ninh Hồ (bên trái), gia đình họa sỹ Ba Tỉnh và tranh chân dung nhà thơ TNH

Đọc “Những dấu ấn chưa qua”- Thơ Trần Ninh Hồ (NXB Hội Nhà văn, 2017)

NGUYỄN HƯNG HẢI

“Khi vào thơ Đời đã sách vở rồi/Sao cứ mãi làm thơ theo sách vở/Sách chỉ là nơi Thơ tạm ở/Thơ lẫn vào đời như em và tôi”, tuyên ngôn này của Trần Ninh Hồ dẫn dụ tôi mê đắm vào niềm thơ ông, một niềm thơ đầy suy tư, trăn trở, thâm trầm và không kém phần dữ dội. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại 05.Phê bình-lý luận | Thẻ , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

ĐINH NGỌC DIÊP: ĐÁ VÀ BIỂN

Bìa Hành trình 4

HNVC: Đinh Ngọc Diệp vừa cho xuất bản tập thơ thứ tư “Hành trình 4” và gửi tặng HNVC chùm thơ rút từ cuốn sách này. Thơ anh có nhiều thi ảnh lạ và cấu tứ chặt, gây bất ngờ cho người đọc. Không rậm lời. Tình nén lạnh. Và cái nhìn cuộc sống nhọn và sắc. Nhưng đôi khi, những chi tiết bất ngờ lại gây nhiều xúc động:

“Dấu chân trên nương đóng hình lưỡi cuốc
Giọt mồ hôi cay, củ khoai nóng năm ngàn
Ta đã lấy không cả men trời Tam Đảo
Lại nợ tay người ủ lửa nướng khoai thơm”

Xin giới thiệu cùng bạn. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại 06.Thơ | Thẻ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?