THI NHÂN VIỆT NAM – DƯỚI GÓC NHÌN VĂN HÓA

ThiNhanVNMAI ANH TUẤN

1.Trên bìa sau của Tạp chí Tri Tân số xuân Quí Mùi (số 81+82, tháng 1+2 năm 1943) có đăng một quảng cáo rất thú vị: “Đã có bán Thi nhân Việt Nam (1932-1941) của Hoài Thanh và Hoài Chân, in lần thứ 2” với lời chua của tờ Điện tín Saigon phía dưới: “Tết năm nay anh em nào ưa thích văn chương nếu chẳng có quyển Thi nhân Việt Nam bên ấm trà sen, đĩa mứt ngọt hay bên mâm đèn, Tết ấy mất phần hứng thú hết năm bảy phần”, kèm thông tin giá cả tương ứng với ba loại giấy sách khác nhau: loại thường, loại bouffant hảo hạng và loại versé baroque crème hoa mĩ cầu kì [[1]]. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại 05.Phê bình-lý luận | Thẻ , | Để lại phản hồi

“ĐAU THƯƠNG” – CÕI THƠ ĐIÊN CỦA MỘT NGƯỜI RẤT TỈNH

Thi sĩ Hàn Mặc Tử - Ký họa của Tạ Tỵ

Thi sĩ Hàn Mặc Tử – Ký họa của Tạ Tỵ

HẢI SINH

Nói đến Hàn Mặc Tử là nói đến nhà thơ lạ nhất của Phong trào Thơ Mới, người “cai trị Trường thơ Loạn của các nhà thơ Bình Định”. Nói đến thơ ông, người ta nhớ đến thơ Cổ điển trong Lệ Thanh thi tập, thơ Lãng mạn trong Gái quê… nhưng, hơn tất cả là nhớ đến Thơ Điên trong Đau thương. Có thể nói chính Thơ Điên chứ không phải gì khác là phần đặc sắc nhất đã làm nên cái “lạ” kia, làm nên tên tuổi và ngôi vị Hàn Mặc Tử.

Bệnh hủi và những cuộc tình mộng tưởng, cuộc tình tan vỡ đã đưa chàng thi sĩ trẻ tuổi của chúng ta trải nghiệm đến tận cùng nỗi đau của nhân gian. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại 05.Phê bình-lý luận | Thẻ , | Để lại phản hồi

THƠ TÌNH VIỆT PHƯƠNG

Nhà thơ Việt Phương

NTT: Thời đất nước chiến tranh, báo chí rất kiêng kị thơ tình. Ông Hoàng thơ tình Xuân Diệu có lần chua xót: “Có đất nước nào kỳ như nước mình, đi tè thì ra giữa đường, hôn nhau thì trốn vào bóng tối!”. Mà nếu có làm thơ yêu thì cũng phải kèm theo khẩu súng sẵn sàng chiến đấu mới in được. Câu thơ “Anh ôm em, ôm cả khẩu súng trường bên vai em” của Nguyễn Đình Thi là một ví dụ. Vậy mà thời đó, Việt Phương đã viết những bài thơ tình gan ruột, và được in trong tập thơ CỬA MỞ của ông, do Nxb Văn học, 1970. Xin gới thiệu cùng bạn 3 bài thơ tình Việt Phương mà tôi đọc thuộc từ thời còn trai trẻ: Tiếp tục đọc

Đăng tải tại 06.Thơ | Thẻ | 2 phản hồi

GƯƠNG MẶT THỜI GIAN

NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Những ngày cuối tháng Tư, đầu tháng Năm với ký ức tôi không gắn liền và không có nhiều kỷ niệm về cuộc chiến. Vì thời khắc ấy, tôi mới là đứa nhỏ ba tuổi. Nên tôi rất ngạc nhiên khi đọc những tranh luận nảy lửa của bạn bè cùng lứa trên vài diễn đàn như đi ra “từ lửa đỏ”, cứ như “biết hết rồi”. Nhưng tôi cũng thấy vài gương mặt sáng lên kể từ khoảnh khắc cột mốc ấy. Đó là những thi sĩ, nhà văn nổi tiếng ờ Hà Nội lần đầu tiên tôi gặp. Trên đường thiên lý thênh thang…

Xuân Diệu – Hữu Loan – Nguyễn Trọng Tạo

Tiếp tục đọc

Đăng tải tại 03.Chuyện làng văn, 16.Bài báo | Thẻ , , , | Để lại phản hồi

NHỚ ANH VIỆT PHƯƠNG, NHỚ LẮM…

Nhà thơ Việt Phương

NGUYỄN TRỌNG TẠO

Tôi đang đi công tác thì nhận được tin nhà thơ Việt Phương qua đời lúc 8 giờ 50 ngày 6.5.2017. Tôi thấy ân hận vì lâu rồi không đến thăm ông.

Tôi thực sự khâm phục ông khi có được tập thơ CỬA MỞ ngay sau khi mới được Nxb Văn Học phát hành năm 1970. Lúc đó tôi đang đóng quân ở Thanh Hóa và nhận được tập thơ này do người chị làm nghề bán sách ở hiệu sách Nhân Dân huyện gửi cho. Tôi đọc đi đọc lại nhiều lần và thuộc nhiều bài.

Tiếp tục đọc

Đăng tải tại 03.Chuyện làng văn, 04.Sự kiện và đối thoại, 05.Phê bình-lý luận | Thẻ , | Để lại phản hồi

CHIỀU HÔM, MỘT NGƯỜI KHÁCH LẠ

NGUYỄN ĐỨC TÙNG và SƯƠNG

NGUYỄN ĐỨC TÙNG và SƯƠNG

NGUYỄN ĐỨC TÙNG

Chiều hôm, một người khách lạ tới bên kia đường.

Đó là đoạn Lê Đại Hành chạy qua Bình Thới, giữa hai hàng phượng cao rợp mát. Trong ngõ hẻm đối diện có dãy hàng hoa nằm khuất sau những hàng quán khác. Người đàn ông trung niên tiêu biểu cho thời đại mình: gầy gò, đen đúa, sẵn sàng biến mất vào đám đông. Ông ta băng qua dòng xe cộ, bước vào hẻm, bắt chuyện với thằng bé đang bày trò chơi với hai đứa nhỏ chừng như em nó. Bọn trẻ đã quen, đưa mắt tò mò nhưng không ác cảm, nhìn người đàn ông. Cuộc trò chuyện dăm bảy phút, có khi ông ta lôi từ trong túi ra một thứ gì như bánh kẹo. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại 07.Văn | Thẻ | 1 Phản hồi

THƠ VÀ NGƯỜI

Nhà thơ Đoàn Xuân Hòa

NGUYỄN TRỌNG TẠO

“Văn học là nhân học” hay “Văn là người” từ lâu đã thành câu nói cửa miệng. Nhưng ngẫm cho cùng, văn thơ chỉ là một phần của người, phần hồn, phần tinh túy của tâm hồn. Tất nhiên có thơ hay và thơ không hay, cái đó lại còn thuộc tài năng của mỗi người.

Đọc thơ Đoàn Xuân Hòa thấy anh là một người cả nghĩ. Anh lo lắng cho hạnh phúc, lo lắng cho xã hội và dành nhiều thương cảm cho những số phận nhọc nhằn, thua thiệt. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại 03.Chuyện làng văn, 05.Phê bình-lý luận | Thẻ , | Để lại phản hồi