CÓ AI BIẾT ANH TÔI Ở ĐÂU

NghiaTrangNTT: Chiến tranh làm “biến mất” nhiều người lính yêu quý đang độ thanh xuân. Võ Văn Hải cũng có người anh trai đã “biến mất” như thế. Dù thịt xương đã hóa vào Tổ quốc, nhưng nỗi đau của người sống mãi mãi không nguôi. “Có ai biết anh tôi ở đâu” là một câu hỏi lớn vang vọng khắp sông núi. Nhân ngày 27 tháng 7, mời bạn cùng đọc bài thơ này: Đọc tiếp

Posted in 06.Thơ | Tagged | Để lại bình luận

KIẾN NGHỊ HỘI ĐỒNG GIẢI THƯỞNG NHÀ NƯỚC BỎ PHIẾU LẠI TRƯỜNG HỢP NHÀ VĂN BẢO NINH

NGUYỄN TRỌNG TẠO

Bảo Ninh là một nhà văn quân đội trực tiếp chiến đấu tại chiến trường thời chiến tranh chống Mỹ. Anh xuất hiện trên văn đàn sau 1975 và đặc biệt nổi tiếng với tiểu thuyết “Nỗi buồn chiến tranh” mà khi xuất bản lần đầu được đổi tên thành “Thân phận tình yêu”. Tiểu thuyết này được dịch ra 14 thứ tiếng trên thế giới với tên gốc của nó.

Nguyễn Trọng Tạo rót rượu mời Bảo Ninh trong giờ giải lao Đại hội Nhà văn VN lần thứ 8 - Ảnh Nguyễn Đình Toán

Nguyễn Trọng Tạo rót rượu mời Bảo Ninh trong giờ giải lao Đại hội Nhà văn VN lần thứ 8 – Ảnh Nguyễn Đình Toán

Đọc tiếp

Posted in 01.Tin văn nghệ | Để lại bình luận

HOÀNG HỮU VÀ THƠ HOÀNG HỮU

HỮU THỈNH

Nhà thơ Hoàng Hữu

Nhà thơ Hoàng Hữu

Hồi ấy, ở Hội Văn học Nghệ thuật Vĩnh Phú tất cả đều nhẹ xốp. Cả đám vừa bước sang tuổi tam thập nhi lập.

Lớp lớn như Cao Khắc Thùy, Nguyễn Hữu Nhàn, Trần Khoát vẫn còn dưới tuổi bốn mươi cho nên, mọi thứ gánh trên vai cứ nhẹ bông. Nghèo cũng nhẹ. Mà khổ cũng nhẹ. Là bởi vì từ cái bếp nhà mình mà nhìn ra xung quanh thì cũng đều ngô khoai sắn như nhau cả. Thời bao cấp tạo cho người ta một sức ì, mọi việc đã có một đấng nào đó lo cho tất cả. Mọi người chỉ còn lo xoay xở trong một cái khung nhỏ của mình thôi. Vâng, ngẫm lại mình đã từng có một thời công bằng vàng son đấy chứ, công bằng của sự nghèo khổ. Cho nên chúng tôi gặp nhau là vui lắm. Và chỉ mong tụ bạ mà đàm xướng trên trời dưới bể, hít thở không khí văn chương, tại cái thành phố nghi ngút khói sương từ ngã ba sông tạt về. À, mà quên, cả khói của các nhà máy nữa chứ. Và, thấm thía hơn là được nếm, được chén thứ tình bạn trong suốt, ngất ngây phải lòng nhau như trai gái vậy.

Đọc tiếp

Posted in 03.Chuyện làng văn, 05.Phê bình-lý luận | Tagged , | Để lại bình luận

HAI NỬA VẦNG TRĂNG VÀ LÁ THƯ CỦA VỢ NGƯỜI QUÁ CỐ

Nguyễn Thị Minh, phu nhân nhà thơ Hoàng Hữu

Nguyễn Thị Minh, phu nhân nhà thơ Hoàng Hữu

NGUYỄN THỊ MINH

nico-paris.com Bài thơ HAI NỬA VẦNG TRĂNG của nhà thơ HOÀNG HỮU ra đời đã hơn ba mươi năm mà bây giờ vẫn làm rưng lòng người đọc. HAI NỬA VẦNG TRĂNG – không có tuổi, như tình yêu đôi lứa mãi mãi thanh xuân.

Nico-paris vừa nhận được lá thư từ thành phố Hồ Chí Minh của bà Nguyễn Thị Minh – vợ của cố nhà thơ, họa sĩ HOÀNG HỮU, nhờ chuyển lời tâm sự sau đây tới bạn bè, đồng nghiệp một thưở chia ngọt sẻ bùi đồng thời thông tin thêm về những người thân của ông hiện tại.

Xin đăng tải lá thư của bà và kính nhờ bà giúp chúng tôi thắp nén nhang lòng gửi tới linh hồn một người tài hiền bạc mệnh.
Đọc tiếp

Posted in 03.Chuyện làng văn, 06.Thơ | Tagged , | Để lại bình luận

VỀ CHUYỆN CHUYÊN GIA CAO CẤP MỸ THUẬT NƯỚC NGOÀI BỊ SẬP BẪY TRANH GIẢ VIỆT NAM

Jean-Francois Hubert

Jean-Francois Hubert

NGUYỄN TRỌNG TẠO

Qua câu chuyện một chuyên gia hàng đầu về thẩm định tranh của tổ chức đấu giá Christie’s International Hong Kong bị lừa mua tranh Tạ Tỵ vẽ năm 1952, lại hóa ra tranh của Thành Chương vẽ năm 1972, tôi nhận ra điều này, người Việt có khả năng siêu đẳng để làm mất uy tín của cả người nước ngoài.

Một nhà buôn tranh của Việt Nam làm sao lại có thể lừa được chuyên gia thẩm định tranh quốc tế? Đọc tiếp

Posted in 03.Chuyện làng văn, 08.Mỹ thuật, 16.Bài báo | Tagged , , , | Để lại bình luận

CON VÀNG

Nhạc sĩ Nguyễn Đức (Đức Giao)

Nhạc sĩ Nguyễn Đức (Đức Giao)

Truyện ngắn của ĐỨC GIAO

Chủ mới của con Vàng tìm được nó từ đáy một hố “bom khoan” không nổ. Gọi là bom khoan vì quả bom rơi xuống, khoan sâu vào lòng đất độ chục thước mới nổ, không sát thương nhưng làm sập tất cả nhà cửa, hầm hố, cây cối trong phạm vi công phá của trái bom.

Năm trước lúc con Vàng đang chạy ra ngõ đuổi theo một con bướm thì bị một quả bom nổ ngay bên cạnh. Đọc tiếp

Posted in 07.Văn | Tagged | Để lại bình luận

CON CHÓ MỰC CÓ VÒNG LÔNG TRẮNG

ChosPHẠM LƯU VŨ

Những năm đầu thập kỉ 90 thế kỉ trước, tôi có chơi với họa sĩ Chóe. Chóe làm việc ở một tòa soạn báo, đối diện bên kia đường là cổng của một tòa án. Thỉnh thoảng vẫn hay lui tới tòa soạn, tôi còn được ông kí họa cho mấy cái chân dung. Hàng ngày, cứ khoảng 9 giờ, Chóe tới tòa soạn bằng 1 chiếc xe phân khối lớn, kiểu như Harley gì đó. Khổ người cao to với bộ râu quai nón, gương mặt đậm nét “Hê Minh Uê” của ông nom rất ấn tượng. Một phong cách kí giả + nghệ sỹ, xưa nay chưa có ai hoàn hảo được như thế, và tranh biếm của ông, cũng là đệ nhất mọi thời đại, ít nhất là cho tới tận bây giờ, chưa thấy ai có thể so sánh được với ông. Đọc tiếp

Posted in 03.Chuyện làng văn, 07.Văn | Tagged | Để lại bình luận