THƠ “TÌNH TRAI” CỦA XUÂN DIỆU

Xuân Diệu

NGUYỄN TRỌNG TẠO

Ít người biết Ông hoàng thơ tình Xuân Diệu còn có “thơ tình đồng giới” mà có người gọi là thơ “tình trai”. Thời ông còn sống, xã hội ta coi tình đồng giới là xấu xa, chứ không như bây giờ tình đồng giới đã được chấp nhận ở nhiều nước bằng luật pháp. Nhưng Xuân Diệu đã có những bài thơ tình đồng giới thật đắm đuối, nếu không chú ý, người ta có thể nghĩ đó là thơ ông viết cho phái đẹp. Trong bài thơ EM ĐI đề tặng Hoàng Cát khi tiễn người em trai kết nghĩa này lên tàu đi vào chiến trường miền Nam năm 1965, lúc đó Hoàng Cát đã 23 tuổi:

Em đi, đ tm lòng son mãi
Nh
ư ánh đèn chong, như ngôi sao
Em đi, m
t tm lòng lưu li
Anh nh
thương em, l mun trào.

Ôi Cát! Hôm va tin ga
Ch
ưa chi ta đã phi chia xa!
N
cười em n, tay em vy
Ôi m
t em thương như đóa hoa.

Em hi! Đường kia vướng nhng
Mà anh mang n
ng bước em đi!
Em
ơi, anh thy như anh đng
Ôm mãi chân em ch
ng chu lìa.

Nhưng bóng em đi đã khut ri
Đ
t lìa khúc rut ca anh thôi!
Tình ta nh
ư mi dây muôn dm
Bu
c mãi đôi chân, du cách vi.

Em hn sau đây s tr v
S
ng cùng anh li nhng say mê…
Áo chăn em g
i cho anh gi
Xin g
i cùng em c hn th!.

Mt tm lòng em sâu biết bao
Đ
anh thương mãi, biết làm sao!
Em đi xa cách, em
ơi Cát
Em ch
bun, nghe! Anh nh yêu…

(11.7.1965)

Xuân Diệu và Hoàng Cát

Sau cuộc chia tay Với Hoàng Cát, ông còn viết những bài thơ bộc lộ sự cô đơn đến kiệt cùng:

T nay anh li trên đi
B
a cơm li vi mt đôi đũa cm
Gi
ường kia mt chiếu anh nm
Phòng văn m
t bóng đăm đăm sm chiu

Muôn ngàn cm t em yêu
Ch
t cho anh được bao nhiêu ân tình
Cho hay anh đã đ
dành
Nén h
ương mt thu thơm thanh sut đi
S
ng bng nh li ngun vui
Nh
khi ôm c đt tri cùng em.

Trong những bài thơ Xuân Diệu viết tặng Hoàng Cát, có những câu thơ thật cuồng nhớ, như là quay quắt nhớ người yêu của kẻ thất tình:

Bn năm, nhưng cũng qua mau
Cõi tr
n ai được lâu thiên đường
Giã t
, t bit, đôi phương
Đôi n
ơi, đôi ng, đôi đường, kh anh
B
n năm li khép tri xanh
Nh
em như mt mng lành mà thôi…

Hoàng Cát là người mê thơ Xuân Diệu từ nhỏ. Anh quê Nam Đàn, Nghệ An. Năm 16 tuổi Hàng Cát đi tìm trâu lạc thì gặp Xuân Diệu trên đường đi “thực tế để sáng tác” đang ngồi dưới bóng cây nghỉ ngơi. Xuân Diệu thấy cậu bé đẹp trai đang hớt hải tìm trâu thì gọi đến hỏi chuyện rất thân tình, rồi ông cho Cát cái bánh chưng nhỏ mang theo, và dặn khi nào ra Hà Nội thì đến nhà ông. Mấy năm sau, Hoàng Cát ra Hà Nội làm công nhân cơ khí, ghé nhà thăm Xuân Diệu. Họ đã thành anh em kết nghĩa. Rồi anh nhập ngũ, Xuân Diệu đã tiễn Cát ra ga Hàng Cỏ (ga Hà Nội hiện nay) lên tàu vào chiến trường. Anh bộ đội Hoàng Cát bị thương, mất một chân trở về Hà Nội không chỉ làm thơ mà còn viết văn. Truyện ngắn “Cây táo ông Lành” của Hoàng Cát in trên báo Văn Nghệ đã bị suy diễn thành “Cây táo ông Tố Hữu”, và anh bị mất việc phải ra ga Hàng Cỏ bán nước chè dạo để kiếm sống. Xuân Diệu rất thương nhưng không làm gì được, chỉ biết nhắn vợ chồng Cát đến nhà và tự tay ông làm các món thế đãi… Hoàng Cát trở thành nhà thơ và đã xuất bản Tuyển tập thơ Hoàng Cát gồm 2 tập, bìa cứng dày dặn.

Theo nhà thơ Hoàng Cát kể thì Xuân Diệu là người rất tiết kiệm, nhưng lại rất thương người: “ Thời bao cấp nghèo khổ, đến cái tăm cũng phải ra mậu dịch mua. Tăm mậu dịch thì làm to đoành, ông cứ hay kêu ca và bắt chẻ đôi hoặc bẻ ra làm 4 cái. Ông mặc quần vá, áo may ô vá… Thế nhưng với bạn bè thì khác, lúc cần ông vẫn sẵn sàng giúp đỡ, thậm chí cho cả trăm đồng, mà tiền trăm khi ấy thì lớn lắm. Tính ông trung thực, bộc trực và thẳng thắn. Rất lãng mạn nhưng cũng rất chỉn chu, cụ thể, hiện thực. Đói là nói đói, ngon là nói ngon. Ông tuyệt đối không sống giả tạo, luôn được là chính mình, sống lặng lẽ, đứng ngoài những đua chen, những ham hố vật chất tầm thường. Cái ông trọng nhất chính là thơ ca”.

Ngoài những bài thơ “tình trai” tặng mấy chú em kết nghĩa, Xuân Diệu còn có một bài tình tặng cho TS Đặng Của là người đồng hương Bình Định (quê ngoại):

Tư liệu

BA LỜI CẢM ƠN

Cm ơn tri đt tht tài hoa
Đ
ưa hết tình anh vi đm đà
Đem c
bài thơ và khúc nhc
S
c tri hương đt to em ra.

Cm ơn thy m khéo nhân duyên
Sinh tc ra em khi diu huyn
Dáng nét làm cho anh quy
ến luyến
Sáng ng
i đôi mt khiến anh điên.

Lm lúc nhìn em sng mt anh
C
m ơn em đã đón anh nhìn
Anh nhìn nh
ư th rơi con mt
Và c
thi gian cũng đng im.

Cảm ơn trời đất, Cảm ơn thầy mẹ, Cảm ơn em… Ba lời cảm ơn đó thật trân trọng, thật thảng thốt, nhưng rốt cuộc cũng chỉ để ca ngợi người mình yêu và bày tỏ tình yêu quay quắt của chính mình. Có người cho rằng, đây là bài thơ Xuân Diệu viết tặng TS Đặng Của, nhưng tôi nghĩ không phải thế. Vì đọc bút tích của ông, thấy ông ghi: “Chép tặng Định Của…” “Chép tặng” có nghĩa là bài thơ đã có sẵn, chỉ chép lại để tặng. Động thái này nhiều nhà thơ vẫn làm khi chưa có bài thơ viết tặng riêng người mình muốn tặng, nhưng phải chọn bài thơ hợp với tình cảm của mình lúc đó để “chép tặng”. Nếu là bài thơ tặng riêng cho đối tượng thì tác giả vẫn thường ghi “tặng…” hoặc “Thân tặng…”, “Kính tặng…”, v.v…

Nhưng câu chuyện thơ “Tình trai” của Xuân Diệu là có thật, vì sau cuộc hôn nhân 6 tháng tan vỡ với nữ Đạo diễn Bạch Diệp, ông có thêm nhiều người em trai kết nghĩa, và trong những “nghi án” về tình của ông thì ông rất “mê trai”.

 

Advertisements

About hoingovanchuong

Nhà văn
Bài này đã được đăng trong 03.Chuyện làng văn, 12.Tư liệu, 16.Bài báo và được gắn thẻ , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s