THƠ LỤC BÁT NGUYỄN TRỌNG TẠO (2)

THƠ LỤC BÁT
NGUYỄN TRỌNG TẠO (2) 

Nguyễn Trọng Tạo – Ảnh chụp năm 1982

*
XONNE LÁ NON
 
bay vào phòng anh một chiếc lá non
ngoài kia đã bão lại còn mưa xiên
lá non bay ngả bay nghiêng
phòng anh cũng chẳng bình yên đâu mà
bài thơ anh viết dang dở ngày qua
ngờ đâu chiếc lá non sa giữa dòng
câu thơ buồn một đời không
bỗng dưng trang giấy phập phồng tơ non
 
cây ơi, nếu cây có đi tìm con
đừng buồn tìm mãi lá non không về
bởi thời gian đã mang đi
bài thơ cùng với một thì lá non
 
và căn phòng ấy sau đấy chỉ còn
dấu nằm của lá nụ hôn của trời…
 
10.11.1989
 
 
*
TẶNG MỐI TÌNH CUỐI CỦA GOETHE
 
 
em mười chín tuổi đi đêm
ta ngoài bảy chục lạc miền hoang sơ
rừng trăng cây cỏ đứng ngơ
tưởng là sói dữ nào ngờ… sói con
 
cái đêm trăng ấy trăng non
phố phường xa lắc lối mòn cũng xa
một vùng không rượu không hoa
sói con uống cạn cùng ta suối nguồn
 
cái đêm trăng ấy bỏ buồn
bỏ men thương nhớ bỏ hương ái tình
bỏ ta tỉnh dậy một mình
bỏ em lạc chốn bùng binh sương mờ
 
một mai ta có sững sờ
là khi trăng mọc bất ngờ sói con…
 
1989
 
 
*
BỨC TRANH ĐEN
 
thế rồi nàng lẫn vào đêm
áo dài ngọn gió đen tuyền ruổi theo
nỗi buồn than đá trong veo
dòng sông sánh lại mái chèo ngẩn ngơ
 
thế rồi cặp mắt ngủ mơ
thấy hai con mắt dại khờ tuổi yêu
thấy con đường nhựa ba chiều
thấy mình sững giữa cô liêu không người
 
thế rồi có đoá hồng tươi
giấy đen tôi bọc như người áo đen
con mèo tôi mới làm quen
làm quen là bởi nó đen quá chừng
 
mặt trời tôi vẽ không ngừng
mặt trời đen. Cũng xin đừng trách tôi
bức tranh chỉ một màu thôi
đen như màu áo xui tôi nhớ nàng
 
3.1993
 
 
*
TÔI CÒN MẮC NỢ ÁO DÀI
 
tôi còn mắc nợ áo dài
một làn gió trắng một bài thơ hay
tôi còn mắc nợ mi mày
một con thuyền lá xanh đầy mắt nai
tôi còn mắc nợ ngày mai
một lần trở lại hay hai ba lần
 
ngoài kia trời đất giao thân
tôi còn mắc nợ giai nhân một đời
bao giờ trắng nợ người ơi
trái tim đã trót thốt lời yêu đương!
 
 
 
*
NGÃ SÁU CHIỀU MƯA
 
 
chiều mưa ngã sáu tôi chờ
phố phường ướt át vàng mơ hoa muồng
dẫn về tôi, sáu ngả đường
Ban Mê sáu ngả nhớ thương chia đều
 
ngả nào em đội mưa chiều
tấm dù hoa có mang theo che đầu
người xe vội vã về đâu
bao nhiêu cô gái mang màu áo em
 
ước chi em đến thật êm
gót mưa qua thảm cỏ mềm mơn man
ước chi em đến sát gần
mà tôi vẫn đứng tần ngần ngóng trông…
 
biết là đất đợi mưa không
ở đây tôi nhớ, tôi mong… một người
tiếng yêu tôi gửi lên trời
hóa cơn mưa ướt cả người lẫn tôi.
1983

 

Advertisements

About hoingovanchuong

Nhà văn
Bài này đã được đăng trong 03.Chuyện làng văn, 06.Thơ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s