THƠ ESENIN (Серге́й Алекса́ндрович Есе́нин)

S.A. ESENIN

S.A. ESENIN

(Kỷ niệm 120 năm ngày sinh Nhà thơ Sergei Aleksandrovich Esenin – người được mệnh danh là “Tâm hồn Nga” 3.10.1895-3.10.2015)

THƠ TRỮ TÌNH SERGEI ESENIN

NGUYỄN TRỌNG TẠO chọn dịch và giới thiệu
(Hoàng Ngọc Hiến và Ngọc Đào hiệu đính)
Đã in trên tạp chí Văn Học Nước Ngoài của Hội Nhà Văn VN 2006.

ĐÔI LỜI KHI XEM LẠI BẢN DỊCH

Năm 1980, trong khi học tiếng Nga, tôi mượn được của anh Nguyễn Ngọc Đào tuyển tập Thơ và Trường ca của S. Esenin (Серге́й Алекса́ндрович Есе́нин). Tôi vốn rất thích nhà thơ huyền thoại này, nên đã cố gắng tập dịch thơ để học. Nhưng thơ Esenin có rất nhiều từ cổ rất khó, tôi đến nhờ anh Đào chỉ dẫn, vì anh là tiến sĩ Sử học ở Nga thông thạo ngôn ngữ Nga cổ. Anh Đào lại khá yêu thơ, nên trong khi chỉ dẫn, anh đã dịch nghĩa cho tôi khá nhiều bài thơ khiến tôi vô cùng thích thú. Chính vì thế mà suốt một tháng liền, tôi đã say mê dịch được gần 40 bài thơ và trường ca của Esenin. Phải thú thật rằng, mỗi lần dịch xong một bài thơ, tôi thấy hứng khởi như chính mình vừa làm ra bài thơ đó. Tôi đưa bản dịch nhờ anh Đào xem lại. Anh Đào rất thú vị về sự cố gắng của tôi, chỉ dẫn cho tôi những chỗ sai hoặc chưa sát ý, và tôi đã làm theo sự chỉ dẫn của anh. Sửa chữa xong, tôi nhờ anh Đào xem lại lần cuối, rồi nhờ Tiến sĩ chuyên ngành Maiakopski Hoàng Ngọc Hiến xem lại một lần nữa. Hai anh đều bảo bản dịch rất có cảm xúc. Được động viên, tôi liền viết một bài viết dài về Esenin đính kèm theo bản dịch thơ. Hồi đó ở ta chưa hề in thơ Esenin thành tập, mà chỉ được đọc một số bài thơ dịch in rải trên báo chí của các nhà thơ như Xuân Diệu, Tế Hanh, Bằng Việt, Anh Ngọc… Vì vậy bản dịch đánh máy của tôi được một số bạn bè mượn xem, và có người đã cẩn thận chép lại. Có người bảo tôi đưa in, nhưng với vốn tiếng Nga quá hạn hẹp, tôi không đủ tự tin để đưa bản dịch cho các tòa soạn báo. Bản dịch này đã nằm trong lai cảo của tôi suốt 25 năm nay.

Khi tìm kiếm những bản thảo cũ, tôi bắt gặp tập bản thảo này.

Một số bài đã bị thất lạc, chỉ còn lại gần 30 bài. Sau 25 năm, đọc lại bản dịch xưa, tôi vẫn nhận lại được những cảm xúc tươi tắn thuở nào. Và tôi nghĩ rằng, bản dịch này có thể cung cấp thêm cho bạn đọc một số bài thơ Esenin chưa hề được giới thiệu ở ta, bên cạnh một số bài đã có người dịch mà tôi đã mạo muội dịch lại theo cảm xúc riêng của mình. Hy vọng góp thêm một chút xíu cho những ai muốn tìm hiểu Esenin, một hồn thơ tuyệt vời của đồng quê Nga đầu thế kỷ XX.

Hà Nội 2005

***

THƠ

NGÀY MAI MẸ THỨC CON DẬY SỚM

Ngày mai mẹ thức con dậy sớm
Ôi mẹ thân yêu, mẹ tảo tần
Để con sẽ đi ra cồn đất nhỏ
Đón gặp người bạn quí của con

Và hôm nay con thấy ở cánh đồng
Những vệt bánh xe in trên cỏ ướt
Gió thổi nhẹ đường cầu vồng vàng rực
Dưới những làn mây xốp đồng quê

Ngày mai bình minh bạn con sẽ ra đi
Vành mũ sau vòm cây – vầng trăng lặn muộn
Và con bò đứng nhìn theo tha thẩn
Ve vẩy đuôi trên đám cỏ ven đường

Ngày mai mẹ thức con dậy sớm
Mở cửa ra cho ánh sáng vào nhà
Người ta bảo con sắp thành thi si
Nổi tiếng, và, một thi sĩ người Nga

Con sẽ hát về mẹ và về bạn
Người chăn bò, bếp lửa, đàn bò
Và thơ con có một dòng sữa chảy
Dòng sữa của đàn bò của mẹ, của nhà ta.

1917

ĐÃ CHIỀU RỒI

Đã chiều rồi
Sương muối vàng óng ánh
Phủ xuống bụi tầm-ma trên đồng vắng
Tôi tựa lưng vào cây liễu ven đường

Trăng lên như khác với lệ thường
Rót ánh sáng về mái nhà tôi ở
Và đâu đây có bài ca chim sẻ
Tôi nghe từ xa xa…

Thật tuyệt vời và ấm cúng dường bao
Như mùa đông bên bếp lửa
Và cây bạch dương một mình đứng đó
Giống làm sao ngọn nến lớn giữa đồng!

Ở xa kia, về phía dòng sông
Như một dải nẹp viền lông thú
Có cụ già gác rừng buồn ngủ
Gõ cầm canh vào chiếc mõ đã già…

1910

CÂY BẠCH DƯƠNG

Cây bạch dương đứng đấy
Bên cửa sổ nhà tôi
Muôn chồi non ngậm tuyết
Chĩa bạc lên nền trời

Trên lá cành mềm mại
Tuyết trắng viền đăng ten
Những chồi non tua tủa
Sáng lên như ngọn đèn

Cây bạch dương đứng đấy
Trong im lặng mơ màng
Và hạt tuyết vẫn cháy
Trong ánh lửa bằng vàng

Còn bình minh chậm rãi
Đi vòng theo chung quanh
Với muôn vàng bạc mới
Rắc êm lên lá cành…

1913

CÁNH ĐỒNG ĐÃ GẶT

Cánh đồng đã gặt, rừng nhỏ trụi trơ
Nước dâng hơi ẩm, ướt mờ sương giăng
Mặt trời lặng lẽ một bánh xe lăn
Khuất dần sau dãy núi xanh xa mờ

Nằm lim dim ngủ con đường gồ ghề
Đường hôm nay nói lời gì xa xăm
Chẳng bao lâu nữa, chắc hẳn rất gần
Đợi chờ trắng xoá mùa đông sắp về

Và trong rừng rậm tôi gặp bất ngờ
Hôm qua ở giữa sương mờ hiện lên
Trăng hung hung đỏ thành chú ngựa xinh
Trong xe trượt tuyết của mình đang phi.

1917-1918

CƠN NƯỚC LŨ CUỐN BÙN

Cơn nước lũ cuốn bùn
Tạo thành từng vệt khói
Và ánh trăng đã buông
Những dây cương vàng chói

Tôi ngồi trên xuồng máy
Rẽ sóng cập vào bờ
Màu hung, những đống cỏ
Trông giống bao nhà thờ

Một tiếng quạ kêu mờ
Trong thẳm sâu hồ nước
Một con gà rừng đen
Gọi đêm về chậm chạp

Rừng ngập hoàng hôn xanh
Kín cả từng quãng trống
Anh cầu mong thầm lặng
Cho số phận của em.

1910

TÔI LÀ NGƯỜI CHĂN BÒ

Tôi là người chăn bò
Lều giữa đồng vỗ sóng
Sóng khắc vào núi lớn
Những nếp vân âm thanh

Mây phồng xốp bọt vàng
Cuộn tròn trên rừng vắng
Trong giấc mơ thầm lặng
Tôi nghe thông thì thào

Chiếu xanh vào ánh chiều
Phong và dương cao thấp
Nhà của tôi bát ngát
Đồng xanh, màu xanh mềm

Với tôi, đàn bò hiền
Luôn gật gù trò chuyện
Khiến cây sồi trẻ lại
Buông cành xuống dòng sông

Quên đi nỗi nhọc nhằn
Tôi ngủ trên khúc gỗ
Trong mơ, bình minh đỏ
Rước lễ bên suối trong…

1914

TRONG NHÀ

Thoảng lên mùi men chua
Từ ngạch cửa – nơi để thùng cơvat
Những con gián đang chui vào khe nứt
Nơi bếp lò nhẵn trơn

Trên giàn kia bồ hóng đậu rung rinh
Thả xuống bếp lòng thòng như sợi chỉ
Còn trên ghế sau vò đựng muối
Vỏ trứng gà lăn lóc bao nhiêu

Mẹ như không bao giờ nghỉ ngơi
Dáng lưng còm đi lại
Con mèo già rón rén quanh chỗ để
Bình sữa tươi

Trên càng chiếc xe cày
Những gà mái liên hồi cục tác
Và ngoài sân, bao con gà cộc
Đang gáy lên bài hát ban trưa

Nơi góc nhà
Bên kia cửa sổ
Nhút nhát mấy chó con
Bò vào những chiếc vòng cổ ngựa…

1914

_____
Cơvat: nước giải khát.
Gà cộc: gà trống.

BÀI HÁT VỀ CON CHÓ

Sáng, trong đống mì đen
Trên bao bì rách tã
Con chó mẹ đã đẻ
Bảy con chó màu hung

Nó âu yếm bầy con
Liếm từng làn lông mượt
Dưới bụng, dòng sữa tuyết
Chảy đến tận chiều hôm

Và khi gà lên chuồng
Lão chủ nhà cau có
Bỏ bảy con chó nhỏ
Vào bao tải, mang đi…

Chó mẹ đuổi theo sau
Băng qua từng đống tuyết
Rồi đứng bên vũng nước
Run rẩy với bóng mình

Khi liếm mồ hôi hông
Nó bất ngờ bắt gặp
Trên mái nhà, trăng mọc
Giống như một chó con

Nó nhìn vào khoảnh xanh
Âm thầm và buồn bã
Đến lúc mảnh trăng nhỏ
Lặn sau đồi xa xa…

Chó mẹ vẫn đứng kia
Buồn như vừa biết được:
Thức ăn ai ném cợt
Là một hòn đá con

Đôi mắt nó bỗng lăn
Những sao vàng xuống tuyết.

1915

THƯ GỬI MẸ

Mẹ ơi, mẹ có còn không?
Con xin chào mẹ – lời con cuối trời
Nhà ta mái cũ xa xôi
Ánh chiều lặng lẽ không lời tuôn qua.

Người ta bảo mẹ hằng lo
Thầm buồn khi đứa con xa không về
Quãng đường vắng mẹ thường đi
Vai choàng chiếc áo thôn quê bông sờn

Mẹ nhìn trong buổi hoàng hôn
Thoáng như gặp một tin buồn xa xăm:
Trong quán rượu, một dao găm
Đã xuyên qua trái tim hồng của con?…

Mẹ ơi, xin mẹ đừng tin
Những lời ác độc rủa nguyền gió bay
Con đâu phải kẻ lưu đày
Chết không gặp mẹ dãi bày tâm tư!

Như xưa… con vẫn như xưa
Yếu mềm. Chỉ một ước mơ không nhoà:
Nỗi buồn, đau khổ chóng qua
Để con về lại căn nhà tuổi thơ.

Con về, cành nhú chồi tơ
Khi vườn tuyết trắng ngây thơ xuân về
Mẹ đừng đánh thức con, nghe
Như ngày xưa – tám năm đi qua rồi.

Những gì đã tắt, mẹ ơi
Đừng khơi dậy nữa – những lời gió bay
Đời con sớm chịu đắng cay
Nhọc nhằn thử thách dạn dày từ lâu

Cũng đừng dạy nữa nguyện cầu
Mẹ ơi, có ích gì đâu – qua rồi!
Chỉ còn có mẹ ngời ngời
Cho con ánh sáng không lời thân yêu.

Quên đi lo lắng bao điều
Đừng buồn, đừng trách con nhiều, mẹ nghe
Ngóng con… thôi mẹ đừng đi
Vai choàng chiếc áo thôn quê bông sờn…

1924

NHÀ THƠ
Tặng bạn thân Grisa

Ai đã giết nhà thơ yêu mến ấy?
– Kẻ thù!
Và đau thương có thật của ai kia?
– Người mẹ!

Ai đã yêu người như thể những anh em
Và cả quyết dám khổ đau vì họ?
– Nhà thơ!
Nhà thơ đã tự do làm tất cả
Mà bao nhiêu người khác chẳng thể làm…

Ai đã giết nhà thơ yêu mến ấy?
Và đau thương có thật của ai kia?

1912

TÔI TIN HẠNH PHÚC HÃY CÒN

Ôi, tôi tin, tôi tin hạnh phúc hãy còn
Và kia, mặt trời không tắt
Hoàng hôn như một quyển Kinh thánh đỏ
Đang cầu nguyện những tin lành
Ôi, tôi tin, tôi tin hạnh phúc hãy còn.

Hãy rung lên đi, rung lên đi nước Nga tuyệt diệu
Hãy hồi hộp đi ơi ngọn gió thân quen
Hạnh phúc cho những người khi nhìn thấy
Niềm vui trong nỗi buồn chăn bò của mình.
Hãy rung lên đi, rung lên đi nước Nga tuyệt diệu.

Tôi yêu sao, tôi yêu sao tiếng rì rào của dòng nước mạnh
Và trên sóng hào quang của sao
Những khổ đau đang ước vọng
Những người dân đang ước vọng
Tôi yêu sao, tôi yêu sao tiếng rì rào của dòng nước mạnh.

1917-1918

TÔI ĐI RA BÃI CỎ

Đêm không ngủ đêm không ngủ
Tôi đi ra bãi cỏ ven sông
Tia chớp trời loé lên nhảy múa
Trong lung linh bọt nước cuộn vòng

Trên gò đất cây bạch dương cây bạch dương
Trong trăng sáng lên như thanh bạc
Ra đi hỡi trái tim nhỏ của tôi
Nghe bài hát người chơi đàn guxli, nghe bài hát…

Tôi say đắm trong tuyệt vời vẻ đẹp
Của người con gái dưới trăng đêm
Tôi sẽ nhảy theo đàn guxli ấy
Và sẽ xé tan chiếc khăn cưới của em!

Tôi sẽ đưa em vào tháp gỗ tối đen
Vào khu rừng xanh vào nơi xa vắng
Những sườn núi tôi sẽ mang em đến
Bình minh cây anh-túc mỉm cười…

1911

NGHE KHÔNG EM – XE TRƯỢT TUYẾT ĐANG PHI

Nghe không em – xe trượt tuyết đang phi – nghe không em?
Tuyệt diệu làm sao cùng người yêu biến vào cánh đồng êm!
Một ngọn gió vui thẹn thùng e ấp
Lăn trên đồng trần tiếng chuông lục lạc

Ối, xe trượt tuyết, xe trượt tuyết – con ngựa hung nhạt của tôi
Không phải người say rượu đâu – ở xa kia cây phong đang múa đó thôi!

Chúng tôi đến và hỏi rằng: Làm sao thế, cây phong?
Rồi cùng nhảy với nhau – ba người – trên tuyết trắng như bông…

1925

SA-GA-NÊ, EM CỦA ANH

Sa-ga-nê, em của anh, Sa-ga-nê
Đến với em, anh đi từ phương Bắc
Anh sẽ kể em nghe những cánh đồng lúa mạch
Trong ánh trăng sóng lúa gợn tràn trề
Sa-ga-nê, em của anh, Sa-ga-nê

Đến với em anh đi từ phương Bắc
Phải chăng trăng nơi đó sáng gấp trăm lần
Dẫu có đẹp bao nhiêu, thành Si-rát
Cũng kém xanh mênh mông xứ Ria-dan
Đến với em anh đi từ phương Bắc.

Anh sẽ kể em nghe những cánh đồng lúa mạch
Sóng lúa cho anh mái tóc này
Nếu em thích, trong tay em cuốn chặt
Anh không hề cảm thấy chút mờ đau
Anh sẽ kể em nghe những cánh đồng lúa mạch.

Trong ánh trăng sóng lúa gợn tràn trề
Như mái tóc anh xoăn, em hãy đoán
Em thân yêu, hãy cười đùa thật nhộn
Chỉ xin đừng thức trí nhớ anh xưa
Trong ánh trăng sóng lúa gợn tràn trề.

Sa-ga-nê, em của anh, Sa-ga-nê
Ở phương Bắc cũng có người con gái
Trông rất giống em – chẳng khác gì
Cũng có thể đang nghĩ về anh đó
Sa-ga-nê, em của anh, Sa-ga-nê.

1924

EM KỂ RẰNG…

Em kể rằng, chỉ có thần Sa-đi
Mới hôn lên ngực
Hãy gượm em ơi, lạy Chúa
Rồi một lúc nào anh học được vậy thôi.

Em kể rằng, ở Kô-ran người ta thường nói:
Phải rửa hận với giặc thù
Còn anh ở Ria-dan, từ nơi này anh hiểu:
Phải viết nhanh cho em những dòng chữ thật thà.

Em hát rằng: “Sau sông Ê-pơ-rát
Có những đoá hoa hồng đẹp hơn Nữ thần đã chết”
Nếu như anh – người giàu có trên đời
Anh sẽ đặt một điệp khúc khác hơn, tuyệt vời.

Anh sẽ hái những đoá hoa hồng ấy
Bởi một niềm ưu ái của lòng anh
Để trên khắp thế gian
Không gì hơn Sa-ga-nê yêu dấu.

Xin đừng làm khổ anh bằng những lời chỉ giáo
Vì chính anh chẳng chỉ giáo một lời
Bởi sinh ra là một thi sĩ
Anh sẽ hôn như thi sĩ mà thôi.

19.XII.1924

ĐẤT NƯỚC MÀU XANH VÀ VUI LÀM SAO

Đất nước màu xanh. Và vui làm sao
Tâm hồn tôi dành cả cho bài hát
Gió từ biển ơi, hãy thổi và quạt mát
Có nghe không chim sẻ gọi hoa hồng?

Có nghe không hoa hang đang gục xuống
Đang rữa tan. Bài hát vẫn vang lên
Gió từ biển ơi, hãy thổi và quạt mát
Có nghe không chim sẻ gọi hoa hồng?

Tôi – đứa trẻ, đó là điều dễ hiểu
Còn nhà thơ, nào có phải tôi không?
Gió từ biển ơi, hãy thổi và quạt mát
Có nghe không chim sẻ gọi hoa hồng?

Ghe-li-a thân mến, đừng buồn
Nhiều hoa hồng trên con đường đã nở
Nhiều hoa hồng đã gục và đã rữa
Nhưng có một hoa vẫn nở cười…

Cười cùng nhau – anh và tôi
Bởi những vùng quê yêu tha thiết
Gió từ biển ơi, hãy thổi và quạt mát
Có nghe không chim sẻ gọi hoa hồng?

Đất nước màu xanh. Và vui làm sao
Tâm hồn tôi bán cả cho bài hát
Như vì Ghe-li-a trong bóng những cành cây
Con chim sẻ ôm hoa hồng thơm ngát…

1925
BÊN CỬA SỔ MỘT ÁNH TRĂNG

Bên cửa sổ một ánh trăng. Bên cửa sổ một ngọn gió
Thổi vào cây bạch dương – cây nến cây bạc của tôi.

Tiếng khóc cô đơn xe trượt tuyết xa xôi
Sao mà thân thuộc, sao mà xa lạ.

Bài hát âm ỉ: khóc và cười
Ở đâu rồi cây đa của tôi – cây đa thế kỷ

Ở đâu rồi một ngày xưa trong buổi lễ
Tôi cùng người yêu, xe trượt tuyết đổ kềnh?

Và bây giờ đối với người yêu, tôi chẳng là gì
Tôi khóc, tôi cười trong bài hát không hề thân thuộc.

1925

KHÓC RÊN GÌ GIÓ TUYẾT

Khóc rên gì gió tuyết ơi
Mà nghe như tiếng đàn người Xư-gan
Nụ cười em giá băng tràn
Cái nhìn xanh sắc như làn nước trong
Sợ chi một chuyện đau lòng
Tôi cần nhiều, cũng chẳng mong chi nhiều!

Khác nhau như sớm với chiều
Tôi từng trải, với em nhiều ngây thơ
Ấm êm cho những trai tơ
Còn tôi chỉ có những giờ đã qua
Còn tôi, chỉ có ngày xưa
Một đêm gió tuyết xa mờ… đắng cay…

Tôi không phải kẻ mê say
Bằng âu yếm lúc cầm tay sát kề
Với tôi, chẳng có nghĩa gì
Tiếng đàn rên xiết vùng quê tuyết gào
Mà nụ cười – lạ lùng sao
Cứ như bão tuyết xoáy vào tim tôi!…

1925

MỘT CHIỀU XANH. MỘT CHIỀU TRĂNG

Một chiều xanh. Một chiều xanh
Một thuở xa xưa anh trẻ và anh đẹp

Không giữ được. Không quay lại được
Tất cả đã bay đi… bay xa… bay qua…

Cho đến lúc tim ngừng đập và mắt sầm khép lại
Ôi hạnh phúc xanh! Những đêm trăng!..

1925

LÁ THƯ GỬI NGƯỜI ĐÀN BÀ

Nhớ chăng, người có nhớ chăng
Lặng im tôi đứng tựa lưng bên tường
Lời người gay gắt trong phòng
Ném vào tôi, chẳng xót thương chút nào?

Bảo rằng: đến lúc biệt nhau
Đời người cực nhục âu sầu vì tôi
Bảo rằng? Đã đến lúc rồi
Tự người lo liệu cuộc đời mình thôi
Mặc cho số phận của tôi
Cứ lăn xuống dốc… Hỡi người yêu thương.

Hỡi người, có hiểu hay không
Đã bao giờ thấy tận lòng yêu tôi?
Ở trong hỗn độn lũ người
Tôi như con ngựa đường dài ruổi rong
Hỡi người, có hiểu hay không
Tôi phi ngơ ngác bão giông dòng đời?…

Kề nhau chẳng rõ mặt người
Xa nhau mới thấy rạng ngời chân dung
Là khi sóng dữ biển tung
Con tàu số phận bão bùng, ai hay…

Con tàu trái đất quay quay
Bỗng người cầm lái bỏ tay lái rồi
Vinh quang tìm chốn sao trời
Để con tàu giữa bời bời cuồng phong

Chúng ta còn đứng trên boong
Ai chửi rủa với ai còn oẹ nôn
Và ai khoẻ mạnh kiên cường
Hiên ngang trụ giữa trùng dương sóng gào

Tôi chui tọt xuống hầm tàu
Cúi trên miệng cốc với màu rượu Nga
Để dồi dịu bớt xót xa
Trong men rượu – thứ rượu Nga tuyệt vời

Hỡi người yêu của tôi ơi
Mắt buồn day dứt nhìn tôi tủi hờn
Trước bao gây gổ om xòm
Trước bao câu chuyện kinh hồn về tôi
Nhưng người nào hiểu giữa đời
Tôi buồn ngơ ngác biết rồi về đâu?…

Năm qua mau tháng qua mau
Tôi không còn trẻ – nhuốm màu thời gian
Chẳng như xưa nữa tâm hồn
Nghĩ suy, xúc động chẳng còn như xưa
Tôi nâng chén rượu tung hô
Mừng vui, chợt nhớ âu lo mắt người…

Hỡi người yêu của tôi ơi
Giờ đây tôi muốn tìm người, báo tin:
Tôi không rơi xuống biển đen
Bởi tôi còn một niềm tin trên bờ
Giờ trên đất nước Tự Do
Tôi là người bạn đường xa trọn đời

Bây giờ tôi khác xưa rồi
Chẳng làm người khổ như hồi xa xưa
Dưới cờ sáng tựa bông hoa
Tôi đi, dù đến trời xa vô cùng…

Hãy cho qua những lỗi lầm
Người ơi, tôi biết chắc rằng, giờ đây
Người đang sống với tháng ngày
Bên chồng mực thước, dạn dày, thông minh
Những niềm mơ ước chúng mình
Với người, hẳn đã trở thành lạ xa
Và tôi, tôi của bây giờ
Với người, người chẳng cần gì nữa đâu!…

Sao đời dắt dẫn thế nào
Xin người cứ sống ngọt ngào vậy thôi
Và tôi xin gửi tới người
Lời chào của kẻ suốt đời không quên
Với bao thương nhớ kề bên
Lời chào của một người quen của người

1924 – 1925

ĐỒNG NỘI TUYẾT,
MỘT MẶT TRĂNG MÀU TRẮNG

Đồng nội tuyết, một mặt trăng màu trắng
Như vải liệm phủ lên một phía cuộc đời
Cây khoác áo tang khóc trong rừng trắng lạnh
Ai đã chết ở đây? Ai chết? Hay lại chính là tôi?…

1925

TÔI CHẲNG TIẾC,
CHẲNG KÊU VAN, CHẲNG KHÓC

Tôi chẳng tiếc, chẳng kêu van, chẳng khóc
Tất cả sẽ tan đi như làn khói mong manh từ cây táo trắng kia
Tất cả sẽ héo tàn, thời vàng ngọc sẽ qua
Tôi cũng chẳng còn thêm tuổi trẻ…

Như vậy đấy, tim tôi giờ băng giá
Đã dâng đầy. Đâu sôi động như xưa
Và xứ sở của bạch dương trải lụa
Những chân trần trượt ngã, chẳng bị lừa.

Hồn lang thang mỗi ngày một ít đi
Những tiếng xôn xao, những lời lửa cháy
Ôi mất mát của tôi – những gì tươi tắn ấy
Mắt ngang tàng và thác lũ tình yêu.

Giờ ước mong, tôi dè dặt hơn nhiều
Cuộc sống của tôi ư? Tôi có mơ thấy nó
Trên ngựa hồng phi qua miền hoa nở
Đầy âm thanh một mai sớm mùa xuân.

Rồi tất cả chúng ta, tất cả chúng ta nơi trần thế
Như lá phong lặng lẽ trút sắc đồng
Thôi, thế này, với nó hãy cầu mong:
Rằng… nó đến… ánh lên… rồi tan biến…

1922

Ở ĐÂU NHÀ CỦA BỐ TÔI

Ở đâu nhà của bố tôi
Tấm lưng còm sém nằng trời tháng, năm
Cát vàng chưa một dấu chân
Trước sân như thể tấm khăn của người
Ở đâu nhà của bố tôi?…

Người chăn bò hát ngoài sông
Đàn bò gặm cỏ trên đồng bao la
Bỗng dưng mặt nước sáng lòa
Ba ngôi sao nhỏ trời xa bềnh bồng
Người chăn bò hát ngoài sông…

Cối xay gió – cánh của mình
Thời gian quay miết rung rinh sau làng
Trăng như quả lắc bằng vàng
Nhịp thời gian đổ mơ màng mưa êm
Cối xay gió – cánh của mình…

Cơn mưa ngàn vạn mũi tên
Xuyên mây bay xuống trước thềm nhà tôi
Tấm khăn nhàu nát mất rồi
Cát vàng như đã bao người giẫm lên
Cơn mưa ngàn vạn mũi tên…

1917 –1918

VỚI PUSKIN

Sao nhớ quá một tài năng kỳ diệu
Của một người mang số phận nước Nga
Tôi đứng trên đại lộ Tơ-ve-rơ
Và tôi nói với chính mình đang đứng

Trước một người tóc vàng, gần như trắng
Ngỡ mù sương trong thần thoại xa vời
Ôi! Alexandro! Anh là người lêu lổng
Như hôm nay tôi lêu lổng vậy thôi.

Nhưng những trò vui trìu mến ấy
Chẳng làm mờ hình ảnh của anh
Và trong đồng của sự vinh quang tôi luyện
Đầu anh còn kiêu hãnh rung lên

Còn tôi vẫn đứng đây như trong cuộc lễ mừng
Và trả lời anh: Tôi có thể chết
Tôi có thể chết ngay bây giờ, từ hạnh phúc
Giống như số phận của anh kia.

Nhưng tôi là một người trong xua đuổi
Tôi phải còn, và phải hát không ngừng
Để những bài hát của tôi về đồng nội
Mãi rung lên như tiếng ngân đồng!…

1924

Advertisements

About hoingovanchuong

Nhà văn
Bài này đã được đăng trong 06.Thơ và được gắn thẻ , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

3 Responses to THƠ ESENIN (Серге́й Алекса́ндрович Есе́нин)

  1. Trường Sơn nói:

    Ngoại đạo thôi nhưng rất yêu thơ, và trong đó có cả thơ dịch của những nhà thơ Nga nổi tiếng. Phải nói thật “choáng” (kinh khủng luôn) khi lướt qua một số bài thơ dịch trên các trang khác, cụ thể các bài thơ của nhà thơ Esenhin. Quả đúng, trong thơ Esenhin từ “cổ” rất nhiều, mà ngay các bạn trẻ Nga ngày nay cũng còn khó hiểu. Ông Nguyễn Trọng Tạo thật có trách nhiệm với sứ mạng chuyển tải của mình, cảm ơn Ông.
    Chưa đọc hết các bài dịch của Ông nên không biết bài thơ sau Ông đã dịch chưa, nên mạn phép gửi để cùng chia sẻ
    ***
    Вот оно, глупое счастье
    С белыми окнами в сад!
    По пруду лебедем красным
    Плавает тихий закат.

    Здравствуй, златое затишье,
    С тенью березы в воде!
    Галочья стая на крыше
    Служит вечерню звезде.

    Где-то за садом несмело,
    Там, где калина цветет,
    Нежная девушка в белом
    Нежную песню поет.

    Стелется синею рясой
    С поля ночной холодок…
    Глупое, милое счастье,
    Свежая розовость щек!
    1918
    ***
    Đây chính là hạnh phúc ngây ngô
    Trong vườn kia trắng màu cửa sổ!
    Trên mặt hồ thiên nga hồng đỏ
    Bơi nhẹ vào yên tĩnh hoàng hôn.

    Chào khoảng lặng bình yên quí giá,
    Trên mặt nước bạch dương bóng ngả!
    Quạ con kia đậu trên mái nhà
    Ngôi sao lên báo hiệu chiều tà.

    Đâu đó trong vườn kia e lệ,
    Kim Ngân hoa đang dần nở hé
    Trắng trong kia cô gái dịu dàng
    Và hát lên bài ca dịu nhẹ.

    Chiếc áo choàng xanh bay lượn lờ
    Từ cánh đồng đêm lạnh bơ vơ …
    Hạnh phúc thân thương mà ngớ ngẩn
    Da phấn hồng tươi đôi má chờ!

    Trân trọng

  2. Huy Nguyen nói:

    Nhà thơ trữ tình dịch thơ trữ tình – hay quá .

  3. NON NGÀN nói:

    TÂM HỒN NHÀ THƠ

    Ta nhìn tấm ảnh nhà thơ
    Ôi xinh trai thật bất ngờ làm sao
    Đọc thơ càng thấy dạt dào
    Tâm hồn Nga đấy dễ nào mà không ?

    Esenin một tấm lòng
    Bao la như tuyết giữa đồng nước Nga
    Như thơ ấm cúng thật là
    Bởi vì cách mạng tháng mười còn chưa !

    Nên đầy tính chất mơ màng
    Chưa vào hợp tác quả càng dễ thương
    Lênin còn ở phố phường
    Chưa về đồng nội đâu vươn nỗi sầu !

    Esenin quả hồn thơ
    Chưa gì vướng bận việc đời là đây
    Tâm hồn Nga đẹp như mây
    Chưa thành giai cấp vẫn ngày còn trong !

    Đọc thơ càng nhớ Nguyễn Du
    Một tâm hồn Việt cho dù lâu hơn
    Khác nhau qua thế kỷ tròn
    Nhưng tình nhân bản loài người như nhau !

    Nhưng sao đời lại cùi đày
    Hồn thơ chai sạn tháng ngày bơ vơ
    Như anh Tố Hữu vật vờ
    Toàn thơ dao nhọn phạt người ra chi

    NGÀN TRĂNG
    (24/9/15)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s