ANH KHÔNG MUỐN MẤT EM & MƯỜI NĂM TẮM GỘI…

NGUYỄN QUỐC

ANH KHÔNG MUỐN MẤT EM Anh không muốn mất sông Sông đã quành hướng khác Anh không muốn mất em Em đã về xa lắc Có bầu trời phụ bạc Đã thay rồi màu mây Có nỗi buồn ngày trước Đã reo cười đâu đây Em dòng nước đang đầy Đã vơi ngày nắng hạn Anh con thuyền mắc cạn Trong lưới tình mắt em. 20.10.2014 NGUYỄN TRỌNG TẠO

ANH KHÔNG MUỐN MẤT EM

Anh không muốn mất sông
Sông đã quành hướng khác
Anh không muốn mất em
Em đã về xa lắc

Có bầu trời phụ bạc
Đã thay rồi màu mây
Có nỗi buồn ngày trước
Đã reo cười đâu đây

Em dòng nước đang đầy
Đã vơi ngày nắng hạn
Anh con thuyền mắc cạn
Trong lưới tình mắt em.
20.10.2014
NGUYỄN TRỌNG TẠO

Ấy là bài thơ “Anh không muốn mất em” của bác Nguyen Trong Tao. Thì ra bác í lười tắm cũng có lí do đấy chứ. Dù rất muốn “úp mặt vào sông quê” nhưng “Sông đã quành hướng khác”; ngay cả “Em dòng nước đang đầy” rồi cũng “Đã vơi ngày nắng hạn”, thế thì lấy đâu ra nước mà tắm cơ chứ. Kết quả là bác í mắc cạn, nhưng là mắc cạn khôn thế, tận “Trong lưới tình mắt em” hẳn hoi nhá. Nói thật, lười tắm mà làm thơ hay được thế thì mềnh cũng xin xung phong lười cho đến tận kiếp sau, hi hi…

Mà cũng lạ, chẳng riêng gì bác Tạo, bao nhiêu bậc tài hoa khác ở đời thậm chí còn là sư phụ bác Tạo về cái khoản lười cọ rửa. Lại trích bọ Lập: “Thực ra anh Tạo lười tắm không bằng cái móng tay anh Tường (Hoàng Phủ Ngọc Tường) và anh Sơn (Trịnh Công Sơn), nói chung mấy ông hay rượu đều lười tắm cả…Anh Quán vẫn hay trêu anh Tạo, anh Sơn, anh Tường, nói ai cũng như mấy ông này thì khỏi lo sông Hương hết nước. Anh có câu trêu anh Tường: Nếu không tát cạn biển đông/ Thì cha Hoàng Phủ đừng hòng tắm cho. Lại có câu trêu anh Sơn: Bao giờ sông cạn đá mòn/ Công Sơn mới rửa hai hòn cho em”.

Mềnh không đồng ý lắm khi bọ Lập tổng kết “mấy ông hay rượu đều lười tắm cả”, có lẽ nên thêm vào “và rất tài hoa” nữa mới được. Phải nói rằng Hoàng Phủ Ngọc Tường và Trịnh Công Sơn là hai thần tượng của mềnh về văn chương và âm nhạc từ thuở sinh viên. Thi thoảng mềnh lại phải chìm đắm vào thế giới bút kí bác Tường để trải nghiệm sự uyên bác hào hoa của văn chương; ngâm nga nhạc Trịnh mà tìm sự bình an và thấm thía rằng “chỉ có tình yêu mới cứu chuộc được thân phận trên cây thập giá đời”.

Cơ dưng mà, khổ chưa, các thần tượng của tôi ơi, sao quý vị lười tắm thế, sao quý vị đáng yêu giống…mềnh thế, he he. Có sự liên quan nào giữa lười tắm và tài hoa không nhỉ, không chừng phải làm cái luận án tiến sĩ về đề tài này mới được, hi hi…

Mềnh có đọc đâu đấy về một tôn giáo ở Ấn Độ, hình như Jaina giáo thì phải. Họ thờ thần lửa nên rất ít khi tiếp xúc với nước. Ba tháng các tín đồ Jaina giáo mới tắm một lần và mỗi lần cũng chỉ dùng một bình nước nhỏ. Không hiểu ở xứ sở Cà ri nắng nóng như nung, họ sẽ xoay xở thế nào sau mỗi ba tháng với chừng ấy nước. Ngưỡng mộ các đại ca quá đi mất, có khi phải khăn gói sang Tây trúc gia nhập Jaina giáo thôi, hi hi…

Chưa hết, Mahavira, nhà sáng lập Jaina giáo cũng có một cuộc đời kì lạ. Xuất thân là hoàng tử của bộ lạc Lichavi, vương quốc Kosala sống cùng thời với Thích Ca Mâu Ni. Năm 19 tuổi, ông lập gia đình và có một con gái. Tới năm 30 tuổi, Ngài rời gia đình, từ bỏ vợ con, dấn thân vào cuộc sống tu hành. Suốt 12 năm trời, Mahavira sống như một nhà tu khổ hạnh, khắc kỷ. Thời gian đầu, Ngài chỉ khoác trên mình một chiếc áo khoác duy nhất và không hề thay đổi. Sau 13 tháng, Ngài bỏ luôn chiếc áo và ở trần truồng cho đến ngày cuối cùng của cuộc đời mình. Danh hiệu Mahavira có nghĩa là Ðại Anh hùng, một biệt danh dùng để tôn vinh cá biệt vị tổ sư này. Kết thúc 30 năm rao giảng, xây dựng và phát triển Jaina giáo, Mahavira từ trần sau một cuộc tuyệt thực cho tới chết tại Para, nơi gần Patna ngày nay, thọ 72 tuổi. Và nơi ấy từ đó trở thành thánh địa hành hương của mọi tín đồ Jaina giáo. Cho tới thời điểm nhập diệt, Ðức Mahavira có rất đông đệ tử, khoảng 50.000 người trong đó ba phần tư là phụ nữ.

Nể chưa, ai ngờ một vị tu hành gần như không dan díu với nước, thậm chí khỏa thân, lại có đông đệ tử đến thế, mà chủ yếu là phe tóc dài nữa mới tài. Mềnh chỉ cần có số đệ tử bằng một phần trăm ông Ðại Anh hùng thôi là đủ no cơm ấm cật, cơm no bò cưỡi quanh năm dồi, he he…

Hóa ra giá trị con người không chỉ phụ thuộc vào sự sạch sẽ thân xác. Có một thứ sạch sẽ còn cao quý hơn nhiều, ấy là “sạch sẽ tâm hồn”. Làm sạch thân xác thì chỉ cần mười phút, nhưng để có được tâm trong trí sáng như trăng rằm thì phải mất mười năm tắm gội.

Mà có khi phải mất hết cả đời cũng chưa chắc làm được ấy chứ, bác Trịnh nhỉ.

About hoingovanchuong

Nhà văn
This entry was posted in 03.Chuyện làng văn, 05.Phê bình-lý luận and tagged , . Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s