THƠ NGUYỄN THỊ ÁNH HUỲNH

Nhà thơ Nguyễn Thị Ánh Huỳnh

Nhà thơ Nguyễn Thị Ánh Huỳnh

NTT: Nói về văn chương vùng miệt vườn sông nước Nam Bộ ta hay nhắc tới Sơn Nam, Đoàn Giỏi, Nguyễn Quang Sáng, Bình Nguyên Lộc, Nguyễn Ngọc Tư… Hình như chúng ta quên mất có một nữ thi sĩ viết thật hay về miền đất này, đó là Nguyễn Thị Ánh Huỳnh. Thơ Nguyễn Thị Ánh Huỳnh không tả nhiều về không gian miệt vườn sông nước Nam Bộ mà găm vào những thân phận tình yêu của con người nơi đây. Những bài thơ ứa ra nỗi niềm chua cay mặn ngọt đời người, nó thao thiết như tiếng đờn cò, nó ngất ngư như những câu ca vọng cổ gọi đêm, nó lặn vào hồn đước muôn đời. Và trên hết, đó là thân phận của những người phụ nữ đầy khao khát tình yêu muốn khai phóng khỏi niềm cô độc…

HNVC xin giới thiệu cùng bạn chùm thơ của chị:

THƠ NGUYỄN THỊ ÁNH HUỲNH

MIỆT VƯỜN

má chôn cuống nhau em
vào tiếng cuốc
đêm miệt vườn gió khoái
lạc trong cây

đêm bị thương bởi tiếng đờn cò
chú Tư vuốt
ánh trăng thành tiếng nấc

miệt vườn
gan ruột ai xuống xề câu vọng cổ
khách thương hồ
li rượu bốc mù sương

ma đưa lối
tiếng vạc sành xe thổ mộ
nhịp hồn xưa
gõ mõ suốt canh trường
quẫy sao trời
cá lìm kìm nức nở

không ai là người dưng
khác làng cũng lối xóm
quầng mây thành bà con
người khuất mặt khuất mày tiên tổ
ổ chim trên bàn thờ
li rượu uống tàn nhang

miệt vườn
cố hương của nỗi niềm vạn cổ
ai chưa biết thưởng thức nỗi buồn
có đi tới tận cùng châu thổ
cũng không tìm thấy miệt vườn

em là miệt vườn
anh bỏ quên
ngoài cửa sổ !

*
NHỮNG VÀM SÔNG ĐÊM

hoàng hôn xắn quần
lội qua ngày
những vàm sông se sẽ
ngồi lên
nghiêng mình
nước chảy

những vàm sông sồn sồn
không mảnh trăng suông
làm y phục

đêm
là người tình bất lực
nằm ê chề
bên những vàm sông

không bờ đê để níu kéo
không một mái dầm để thở than
không con cá kèo để lí lắc
không còn ai ngoài vàm

anh về phố lấy vợ
vàm sông ế…
em theo chồng bỏ quê
vàm nằm không…

những vàm sông
vật vã nuôi từng con tép
đêm đêm
đi biển một mình
sinh nở phù sa
thành châu thổ

gió thở dài
đêm ngáp ngáp
những vàm sông
ôm buồn tênh
mà ngủ

những người đàn bà xứ Nam Kỳ
chết đi rồi
hóa những vàm sông đêm?

(250/12-09)

*
VỌNG CỔ

Mê Kông
xòe chín nhánh mùi mẫn
xuồng ba lá
trên dòng cải lương
bác Sáu Lầu
vuốt dây tơ
làm dây câu
vọng cổ

kinh rạch
hết hồn
tiếng đàn kìm
luyến
nước lớn
láy
nước ròng
ai canh tàn đói lòng
ăn gió chướng
ngồi ca

có người đàn bà
mê anh kép Út…
hóa chim bìm bịp
đêm đêm
ứa
một câu Văn Thiên Tường
rồi chết

thằng Sáu
Vàm Láng Le
tương tư đào Nhứt
biến thành người khác


qua Bắc Vàm Cống
gặp má ruột
má con hổng nhận ra nhau
múc nước sông
nhậu trái bình bát
sáu câu
nức nở
điên khùng

nhậu đi
sông ơi
tối nay gánh hát về ấp
cánh cò bay lạc
tiếng thổ
tiếng kim
gió sên phách
kéo màn
sông Hậu

vút câu thứ năm
đã nghẹn dòng kinh
búng khẽ ghi ta
câu sáu lên
dàn dụa sông Tiền

anh chê em cải lương
gánh hát đi
sáng ra
bờ tre đẫm nước mắt

vọng cổ ơi
mặc kệ chồng
em rất cải lương
khi yêu
ai chẳng xuống xề?

*
CẦN ĐƯỚC

má gốc Huế
ba gốc xa ngoài Bắc
em
gốc Nam Kỳ
Cần Đước

đước ơi
đước mang bầu ở chân
chồm chồm
như những chiếc nơm
úp phù sa
lấn biển

những kiếp người phiêu bạt
lặn vô thân phận đước
buồn vui với bão tố
ngủ nghê cùng sóng khơi
giành giật với biển cả
từng hạt hồng cầu đất
ăn mặn chát
uống mặn chát
nước mắt người
mang linh hồn đước
mặn mòi
đước à
có tiếng cười lạt lẽo
nhưng khóc
không lạt lẽo
khóc mặn

một hôm
những cây đước
bước lên bờ

em – người đàn bà miền Nam
gốc đước.

*
SƯỚNG MUỐN CHẾT

Anh bảo em:
Má mày lấy tao sướng muốn chết!
Không lấy tao chắc giờ này bán vé số!
Ngày ấy không gặp anh
Em vẫn là con chim manh manh
Lẻ loi đậu tít cành chanh
Lấy chồng như lấy mảnh sành đứt tay…

Lấy chồng sướng muốn chết
Làm mẹ ba đứa nhỏ sướng muốn chết
Thành bà nội được làm ôsin sướng muốn chết
Sướng muốn chết khoảng trời xanh sau bếp
Mưa cho suối chảy trong nhà
Có khi trời xuống la đà nồi niêu
Sướng muốn chết mùi dạ lan hương ngạt thở
Ăn ở với cà với dưa
Đẻ ra mắm muối mà chưa biết tình

Sướng muốn chết đàn ông dạy vợ
Thương lá vàng làm con ở mùa thu
Đám mây muốn chết thành mưa
Tự dưng chim hót tưởng chưa có chồng…

*
CON CHIM THỜI GIAN

Không phải chim ảo
con chim thời gian
để lại những dấu chân thật thà
gương mặt đàn bà
nhầu nhĩ

chim thời gian
như đại bàng cắp nàng trái đất
vừa bay vừa dẫm nát mặt người
rạn gương mặt Tây Thi
nứt gưong mặt Dương Quý Phi
con chim
ăn sắc đẹp đàn bà

anh có phải chim thời gian
đi qua đời em
để lại những dấu chân
biết khóc ?

tình yêu
thích lên trán em
dấu ấn chim muông
con cái
chạm trổ lên mặt em
vết hằn hoa móng rồng

em biết chạy về đâu
thời gian tứ phía
chim chim chim chim…
đánh lưới em rồi…

kìa bầu trời hạn hán
có tiếng cười nứt nẻ …
cứu em với
con chim thời gian
bắt em làm tì thiếp
anh ơi !

*
ĐỪNG MÚC CẠN NỖI BUỒN

Trăng trầm mình
xuống giếng
mà trăng không chết

em gọi nỗi buồn
là giếng nước
múc từng gàu nỗi buồn
em tắm
tìm vui

đôi mắt anh
còn buồn hơn cả giếng
tình yêu
ban đầu vui như gàu
kết thúc buồn như nước

em đi đâu
giếng cũng theo đi
trăng cứ tìm mắt em
đòi tự tử

chúng ta lấy nhau
vì khát
giếng nước yêu
đứt sợi dây gàu

ôi nỗi buồn
trăng múc lên từ giếng
em ngó trời
thấy giếng mọc thành sao

xin anh
đừng múc cạn nỗi buồn
trong đôi mắt em
để em còn là giếng nước.

NTAH

About hoingovanchuong

Nhà văn
This entry was posted in 06.Thơ and tagged . Bookmark the permalink.

Có 1 phản hồi tại THƠ NGUYỄN THỊ ÁNH HUỲNH

  1. Pingback: Quà tặng xứ mưa

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s