Người lưu giữ linh hồn thơ Bùi Giáng

LÊ CÔNG: Mặc dù bận rộn công việc cuối năm,hơn nữa vừa bị té do nhậu với bạn thơ, người đau ê ẩm,  nhưng tôi vẫn quyết định đi xe máy đến thăm ông Ngọc Duy. Một người đàn ông ở một mình trong góc núi có một vườn thơ, người lưu giữ những bức ảnh quý và linh hồn thơ Bùi Giáng.
Bước vào nhà, bạn sẽ ngạc nhiên bởi những hình ảnh thi sĩ Búi Giáng do chính tay ông chụp. Nhưng bức ảnh chân dung Bùi Giáng có một không hai. Hỏi ông Duy có an hem bà con hay là bạn bè than thích gì với ông Bùi Giáng không thì ông bảo:  Không. Ông chỉ là một fan hâm mộ.

Đến nơi, quả thật danh bất hư truyền. Căn nhà gỗ lợp tôn của ông đã là nơi hội ngộ của giới văn chương nơi đây. Vườn nhà ông chỉ dung để trưng bày thơ tạc trên đá.

Chân dung Bùi Giáng do Ngọc Duy chụp- Ảnh LC chụp lại bằng máy điện thoại

Để hiểu rõ nguyên nhân có được những bức ảnh ông Ngọc Duy kể: “Từ nhỏ ông đã mê thơ Bùi Giáng. Cũng như bao người hâm mộ những nhà thơ của mình.

Tốt nghiệp phổ thong ông Duy lên Đà Lạt lập nghiệp bằng nghề chụp ảnh dạo, rồi lập gia đình. Năm 1980 hai vợ chồng chia tay, ông Duy để lại toàn bộ gia sản cho vợ, dắt con gái về Sài Gòn sinh sống cũng với nghề chụp ảnh dạo. Ông ở trọ trong một con hẻm trên đường Trương Minh Giảng, Q.3.

Một chiều đầu năm 1986, trên đường đi chụp ảnh, ông Duy thấy một đám trẻ đang vây quanh một người đàn ông nhảy múa. Tò mò ông vào xem và như có giác quan thứ sáu ông đoán đó là thi sĩ Bùi Giáng.

Ngọc Duy rẽ đám đông bước vào hỏi:

“Xin lỗi, ngài có phải là thi sĩ Bùi Giáng không ạ?”

Người đàn ông thôi nhảy múa và nắm tay Ngọc Duy kéo ra ngoài hỏi:  “Sao anh biết ta?”

 

 Ông Ngọc Duy trong căn nhà gỗ của ông Ngọc Duy xúc động, sung sướng:  

“Tôi là độc giả trung thành và ái mộ ngài từ lâu, mong được gặp, chết cũng cam lòng”.

Nghe Ngọc Duy nói xong, Bùi Giáng choàng vai Ngọc Duy đi lang thang trong con hẻm ở đường Trương Minh Giảng. Tới một bóng cây, Bùi Giáng kéo Ngọc Duy ngồi xuống, lượm một vỏ bao thuốc lá đề mấy câu thơ tặng người hâm mộ: Chép lời bờ cỏ ra hoa. Ngọc Duy đưa hai tay nhận và xúc động: “Đó là một ngày sung sướng, giấc mơ tôi đã thành sự thật”. Bài thơ trên mãnh giấy nhỏ đó Ngọc Duy vẫn lưu giữ đến bây giờ.

Bùi Giáng hỏi Ngọc Duy có muốn đi chơi với ông không? Ngọc Duy đáp: Dạ muốn! Bùi giáng liền rút giấy ghi địa chỉ “cốc trọ” của ông và dặn: “Anh phải đến với ta, nếu không tìm thấy thì hỏi bọn con nít ông già điên hay nhảy múa ở đâu?”.


Bùi Giáng qua ống kính của Ngọc Duy

Ngay hôm sau, Duy xách theo máy ảnh cùng chiếc xe đạp chở Bùi Giáng qua các ngả đường và chỉ chụp ảnh Bùi Giáng. Đặc biệt, cứ đi được 300 m, Bùi Giáng lại bắt Ngọc Duy dừng xe cho ông uống 3 ly rượu mới đi tiếp. Mỗi ngày chở Bùi Giáng đi chơi, Duy phải dừng cho ông uống rượu 8-9 lần. Sau hai ngày dài đi chơi thì tạm chia tay, trước khi chia tay, Bùi Giáng lại dặn: “Anh xuống với ta, phải xuống với ta khi nào ta bệnh – nghĩa là ta đang đọc thơ, nhảy múa thì ta tiếp anh còn ta không bệnh nghĩa là ta đang ngồi yên không làm gì-anh hãy im lặng, ra về”.

Một tuần sau, Duy tìm đến nhà nhưng chủ nhà bảo từ lúc 3 giờ sáng ông ta đi nhảy múa rồi. Hai tuần sau, Duy lại tìm đến lúc 3 giờ nhưng vẫn không gặp, lần thứ 3 đến lại vẫn không gặp. Không từ bỏ, Duy lang thang trên đường Trương Minh Giảng tìm Bùi Giáng vẫn không gặp.

Một tháng sau, Duy lại tìm đến gặp Bùi Giáng và nhủ lòng: “Lần này nữa không gặp, ta sẽ tìm ngài trên đường phố”. Trước khi đi ông chuẩn bị 2 ly nhỏ, 1 tách trà, 2 bánh pía cùng chiếc máy ảnh. Ngồi chờ từ lúc 3 giờ trước “cốc trọ” Bùi Giáng nhưng người nhà ra bảo ông chỉ ở nhà khi không nói năng gì. Duy tin còn sớm thế này chắc Bùi Giáng đang ngồi đâu gần đây, thế nào cũng sẽ gặp sáng nay nên quyết đi tìm.

Nhà thơ Bùi Giáng và con gái Ngọc Duy

Linh cảm đã đúng khi Duy bắt gặp Bùi Giáng đang ngồi ở góc quán cuối con hẻm. Duy lấy bánh, pha trà mời Bùi Giáng. Nói về lần gặp này, Ngọc Duy tâm sự: “Tôi cúi mình hai tay dâng trà, Bùi Giáng cúi xuống nhận hai tay đồng thời tháo kính (thường lệ ông không tháo kính khi uống trà, rượu) rồi từ từ đưa lên uống. Có mấy giọt trà từ ly rớt xuống dĩa, Bùi Giáng đưa dĩa lên uống từng giọt rớt”. Sau đó, Bùi Giáng nói: “Vũ Hoàng Chương đã đi rồi, còn Bùi Giáng say và điên thôi” rồi tặng Duy hai câu thơ:

Niềm vui tao ngộ xa dần

Còn riêng ở lại một lần này thôi

Bùi Giáng về nhà trọ Ngọc Duy, cùng nhau ăn cơm muối mè và uống rượu gần hết đêm. Kể về chuyện này, Ngọc Duy rớt nước mắt xúc động: “Đâu ngờ đó cũng là lần bên nhau cuối cùng. Tôi về Đà Lạt, năm 1998 Bùi Giáng ra đi. Đêm đó bố con tôi ngủ chung một chiếc giường, một chiếc nhường Bùi Giáng nhưng ông nằm lăn ngay dưới đất và ngủ ngon lành. Sáng hôm sau, trước khi đi ông chép tặng tôi bài thơ Thượng thừa trăng mọc trời hoa. Bài thơ đó đến giờ Ngọc Duy vẫn trân trọng và thuộc lòng nhiều câu như:

Còn nguyên phố thị hội đàm

Với trăng châu thổ muôn vàn dưới kia…

(Thân tặng Lâm Ngọc Duy-người bạn Quảng Ngãi, tôi Quảng Nam, ký tên Bùi Giáng)

Tính đến nay đã hơn mười năm thi sĩ Bùi Giáng ra đi và hơn hai mươi năm cuộc gặp gỡ duyên nợ đầu tiên giữa Lâm Ngọc Duy và Bùi Giáng nhưng không một câu thơ, một tấm hình nào của Bùi Giáng mà Ngọc Duy làm hư hỏng, ngay cả tách trà ông mua từ năm 1986 để pha trà mời Bùi Giáng đến giờ ông vẫn nâng niu, cất giữ cẩn thận. Ngoài hai mươi tấm ảnh chụp Bùi Giáng phóng lớn được treo khắp nhà, còn nhiều ảnh nhỏ và những bài thơ được ông sao, in và chép vào CD, VCD. Đặc biệt, trước mỗi tấm ảnh chân dung Bùi Giáng ông đều đề dòng chữ: “Tưởng nhớ Bùi Giáng” và một lọ hoa tươi.

L.C.

 

Advertisements

About hoingovanchuong

Nhà văn
Bài này đã được đăng trong 07.Văn, 16.Bài báo và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

6 Responses to Người lưu giữ linh hồn thơ Bùi Giáng

  1. Van Nguyen nói:

    Nhân nhắc về nhà thơ Bùi Giáng, có anh bạn nhà gần chợ Trương Minh Giàng, nơi cư trú hàng đêm của ông mà ông gọi là khách sạn ngàn sao. Anh bạn thường cho ông quá gian ra Sài gòn bằng Honda mà lần nào cũng ngồi ngược. Gởi các bạn bài này viết về ông đã cũng khá lâu, tưởng nhớ một thiên tài xuất thân là một thằng chăn bò trên đất Quảng Nam.

    Nhớ Ông Già Vui… Chợ Trương Minh Giảng

    Ông từ đâu tới, ông ơi!
    Tinh hoa kết thể nào rơi trên trời
    Hay vì tiền kiếp buông lơi
    Ngọt bùi ai giáng nên rơi cõi này

    Bảy mươi năm, “cõi đời vui”
    Ngày đi reo bán ngọt bùi cho ai
    Đêm gốc bàng, giúi trăng sao
    Dấu đầy trong những lon, bao trên người

    Hỏi gì miệng chỉ cười xuôi
    Lúc thì lẩm bẫm để “vui thôi mà”
    Qúa giang trên chiếc Honda
    Ngồi quay lưng lại nhăn da miệng cười

    Hỏi sao ngồi ngược ông ơi
    Thì thầm ông nói “nhìn đời giật lui”
    Đời giật lui, ấy là vui
    Như là những bước tìm lui với mình

    Mong ông những “bước thụt lùi”
    Mong ông “gặp lại thằng Bùi tuổi thơ”
    Mong ông vẫn “thằng chiêm bao”
    Thế gian tịnh độ, ngôi sao ngang đời

  2. Chu Tính nói:

    Xin cảm ơn rất nhiều Ba Bác Nguyễn Trọng Tạo, Lê Công , Nguyễn ngọc Duy cho tôi cơ hội được giao lưu với những những người yêu mến Bùi tiên sinh
    Thông qua đây xin Bác Ngọc Duy vài tấm hình ít được công bố của BG
    ( Đ/c mail của tôi : lovo54@yahoo.com ( Cảm ơn trước )

  3. Chu Tính nói:

    Lại một new fan nữa đây bà con ơi !
    Tôi người Bắc những năm 80 thấy tiếng tăm, đọc triết Bùi Giáng phục và khoái ngay mặc dù hỏi các bạn người Nam ai cũng bảo ‘ Thằng điên “. Sau này có điều kiện đọc thơ, tác phẩm khác… suy gẫm mới nhận ra răng :
    Chúng ta điên hết rồi !
    Thế giới có vài người tỉnh thôi( trong đó có Bùi tiên sinh )
    Chẳng thế Bùi tiên sinh có một nửa bài thơ ” Mắt buồn ” được tuyển đăng trong ” 300 năm thơ lục bát Việt nam ” Bài này hay nhất, chân dung của thi sĩ , triết gia họ Bùi
    Tôi thích nhất câu : Còn hai con mắt khóc người một con ” Họ Bùi có hai con mắt khóc chúng ta -lũ điên -có một con thôi( Thấy tội quá đi )
    Sợ mất thời gian của các bạn viết ít thôi, tiện trích nửa bài Mắt buồn hầu các bạn :
    Bõ trăng gió lại cho đời( sự lãng mạn )
    Bỏ ngang ngửa sóng những lời hẹn hoa ( giàu sang, danh vọng, con cái thành đạt… )
    Bỏ người yêu, bỏ bóng ma ( tình cảm nam nũ,mọi nỗi sợ hãi )
    Bỏ hình hài của thiên nga trên trời ( Thượng Đế theo nghĩa rộng – Hình nhi thượng theo Khổng Tử )
    Bây giờ tôi đối diện tôi
    Còn hai con mắt khóc người một con

  4. một fan của NTT nói:

    Cám ơn anh NTT đã đưa bài này với hình ảnh sinh động.
    Đọc bài của Phan Xi Păng cách đây cả chục năm viết nhân dịp Trung Niên Thi Sĩ rời Cõi Tạm, em đã nghĩ BG không điên. Và bài này càng xác nhận suy nghĩ đó của em.

  5. Kim Dung nói:

    Khi còn trẻ, tôi vừa sợ, vừa thương, vừa phục Bùi Giáng, Người thi sĩ điên và kỳ lạ. Giờ, trải nghiệm, hiểu đời hơn, thấy vừa phục vừa trọng vừa thương. Và việc làm của Bác Ngọc Duy cũng thật đáng trọng- người hiểu và yêu cái đẹp thánh thiện, giữa cái xô bồ, tầm thường, tạp nham của xã hội. Cảm ơn Bác Ngọc Duy.

  6. nguyenquocdong nói:

    ko ngờ ại đươc xem 1 entry mới thông tin quý giá về thy sỹ Bùi Giáng. BG có nhiều giai thoại, đây cũng là một câu chuyện lí thú về lão thy sỹ… Ông Ngọc Duy cũng là 1 người đáng trân trọng, vì biết giữ gìn cái đẹp trong xã hội hỗn mang hiện nay..

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s